Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

BẢN TUYÊN NGÔN CỦA TUỔI TRẺ CỘNG SẢN

17 tuổi – độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân, độ tuổi của những hoài bão. Nhưng đối với người thanh niên cộng sản Lý Tự Trọng, 17 tuổi là lúc anh hiên ngang bước lên máy chém của thực dân Pháp. Lời tuyên thệ đanh thép của anh đã trở thành kim chỉ nam cho lớp lớp thế hệ: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng". Đó là người con kiên trung, bất khuất của quê hương Thạch Hà, Hà Tĩnh.

Gia Lai05/05/2026Đinh Thị Thời (Chi đoàn Klot Pok - Đoàn xã Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối năm 1931, sương lạnh chùng chình giăng ngang Khám Lớn Sài Gòn. Trong ngục tối, thực dân Pháp dùng mọi nhục hình tàn khốc nhất hòng khuất phục người thanh niên trẻ tuổi Lý Tự Trọng. Nhưng chúng đã lầm. Đứng trước tòa án đại hình của giặc, khi viên chánh án xảo quyệt mỉa mai rằng anh còn quá nhỏ, chưa đủ trí khôn để hiểu việc mình làm và xúi giục anh ăn năn để được khoan hồng, Lý Tự Trọng đã dõng dạc tuyên bố: "Tôi hành động có suy nghĩ. Tôi hiểu việc tôi làm. Tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác".

Rạng sáng ngày 21/11/1931, bầu không khí Khám Lớn đặc quánh mùi tử khí. Thực dân Pháp hèn hạ lén lút đưa cỗ máy chém vào tận trong khám để hành quyết anh, hòng tránh sự phẫn nộ của quần chúng nhân dân.

Cửa xà lim mở. Lý Tự Trọng bước ra, nét mặt bình thản, vóc dáng thiếu niên vươn cao kiêu hãnh. Bọn đao phủ run rẩy trước ánh mắt sáng rực của anh. Khi tên linh mục bước tới định làm phép rửa tội, anh gạt phắt đi: "Tôi không có tội. Trái lại, kẻ có tội là các người. Lũ cướp nước và bán nước".

Trời Sài Gòn chưa hửng sáng, nhưng từ giữa sân Khám Lớn, một giọng hát vang lên, hào hùng và bi tráng. Anh cất cao bài "Quốc tế ca". Tiếng hát của người thanh niên 17 tuổi vang vọng qua những bức tường đá lạnh lẽo, xuyên vào từng xà lim, đánh thức bầu máu nóng của hàng ngàn tù nhân chính trị đang bị giam cầm.

Lưỡi máy chém lạnh lẽo buông xuống. Tiếng hát ngừng bặt, nhưng câu nói bất hủ của anh đã vĩnh viễn khắc sâu vào lịch sử, tạc nên một tượng đài vĩ đại về lòng yêu nước và lý tưởng rực sáng của tuổi trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn