BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP NĂM 1945 – TIẾNG VỌNG CỦA THỜI ĐẠI
Nguyễn Thu Thủy
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Giọng nói xứ Nghệ ấm áp, trầm hùng của Người vang vọng khắp non sông, làm lay động hàng triệu trái tim yêu nước và khẳng định một kỷ nguyên mới cho toàn dân tộc.
Bản Tuyên ngôn mở đầu bằng việc trích dẫn những chân lý bất hủ trong Tuyên ngôn Độc lập của Mỹ và Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Pháp: "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được...". Bằng tư duy sắc bén, Bác đã khéo léo nâng từ "quyền con người" thành "quyền của các dân tộc". Đó là quyền được sống, quyền sung sướng và quyền tự do của mọi quốc gia trên thế giới.
Khoảnh khắc Bác dừng lại và hỏi: "Tôi nói đồng bào nghe rõ không?" cùng tiếng đáp "Có!" vang dội như một làn sóng đã xóa nhòa mọi khoảng cách giữa lãnh tụ và nhân dân. Bản Tuyên ngôn Độc lập không chỉ là một văn kiện pháp lý đập tan xiềng xích của chế độ thực dân, phong kiến, mà còn là một áng thiên cổ hùng văn của thời đại mới, khẳng định ý chí sắt đá của người Việt Nam: "Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy".



