Băng bó dưới ánh pháo sáng
Đêm ấy, chúng tôi đang nghỉ bên một khu rừng thì bầu trời bất ngờ sáng lên. Một vệt ánh sáng trắng treo lơ lửng giữa màn đêm. Rừng cây hiện ra rõ mồn một. Những thân cây, ba lô, võng và khuôn mặt anh em đều hiện lên trong thứ ánh sáng lạnh. Tôi nghe tiếng gọi:

Đêm ấy, chúng tôi đang nghỉ bên một khu rừng thì bầu trời bất ngờ sáng lên.
Một vệt ánh sáng trắng treo lơ lửng giữa màn đêm.
Rừng cây hiện ra rõ mồn một.
Những thân cây, ba lô, võng và khuôn mặt anh em đều hiện lên trong thứ ánh sáng lạnh.
Tôi nghe tiếng gọi:
— Có người bị thương!
Mọi người nhanh chóng thực hiện theo hiệu lệnh và tìm vị trí an toàn.
Người y tá của đại đội lập tức chạy đến.
Một đồng đội bị thương ở tay.
Anh ấy vẫn tỉnh táo, nhưng rất đau.
Người y tá mở túi thuốc, lấy vật tư y tế rồi bình tĩnh xử trí.
Ánh sáng từ pháo sáng vẫn chiếu xuống từng khoảng rừng.
Tôi đứng bên cạnh, vừa hỗ trợ vừa quan sát.
Người y tá nói:
— Bình tĩnh nhé. Làm từ từ, sẽ ổn.
Người đồng đội nghiến răng chịu đau rồi gật đầu.
Không ai nói lớn.
Chỉ có tiếng rừng, tiếng bước chân và tiếng động cơ vọng rất xa.
Ánh sáng trên trời dần tắt.
Bóng tối lại phủ xuống.
Người y tá tiếp tục chăm sóc cho đồng đội trong ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn nhỏ.
Một lúc sau, anh nói:
— Ổn rồi. Nghỉ một chút.
Người bị thương thở ra nhẹ nhõm.
— Cảm ơn anh.
Người y tá chỉ cười:
— Anh em với nhau, cảm ơn gì.
Tôi nhìn chiếc băng trắng trên cánh tay người đồng đội.
Trong đêm tối, nó nổi bật lên như một dấu hiệu rằng anh vẫn đang được chăm sóc.
Tôi chợt hiểu rằng trong chiến tranh, có những hình ảnh không cần tiếng súng vẫn khiến người ta nhớ mãi.
Một người lính bị thương.
Một người y tá cúi xuống chăm sóc.
Một mảnh băng trắng.
Và ánh sáng chớp lên giữa bầu trời đêm.
Sau đó, chúng tôi đưa người bị thương về vị trí nghỉ phù hợp để tiếp tục theo dõi.
Không ai bỏ lại anh.
Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục hành quân.
Người y tá vẫn đeo chiếc túi thuốc bên vai.
Người đồng đội bị thương được bố trí đi phù hợp với tình trạng sức khỏe.
Tôi bước bên cạnh anh và hỏi:
— Đỡ chưa?
Anh cười:
— Đỡ rồi.
Tôi nhìn về phía trước.
Con đường vẫn dài.
Nhưng đội hình vẫn đủ người.
Nhiều năm sau, bác Được kể:
“Tôi nhớ ánh pháo sáng đêm ấy không phải vì nó làm khu rừng sáng lên, mà vì dưới ánh sáng đó, tôi nhìn thấy rất rõ tình đồng đội.”
Bác nói rằng người lính có thể quên một ngày cụ thể, nhưng rất khó quên bàn tay đã chăm sóc mình khi đau đớn.
“Trong chiến tranh, có những lúc ánh sáng chỉ kéo dài vài phút. Nhưng hình ảnh người y tá cúi xuống băng bó cho đồng đội thì có thể ở lại trong trí nhớ cả đời.”
Và có lẽ đó chính là điều đẹp nhất giữa những năm tháng khắc nghiệt: khi một người gặp khó khăn, những người còn lại không bỏ họ lại phía sau.
Ánh pháo sáng rồi tắt. Đêm lại trở về với bóng tối. Nhưng sự chăm sóc và tình đồng đội trong khoảnh khắc ấy đã trở thành một thứ ánh sáng khác — âm thầm, bền bỉ và còn mãi trong ký ức người lính.



