BĂNG ĐẠN CUỐI CÙNG
Ông Đoàn Trường Sơn tham gia nhập ngũ năm 1967, đến năm 1968. Trong cuộc Tổng tiến công, đơn vị ông được lệnh xuống đường tấn công vào Tổng nha Cảnh sát Đô Thành. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Khi giao tranh, anh em truyền tai nhau rằng hễ hết đạn thì cứ lật những chậu kiểng trước nhà dân lên sẽ có đạn được giấu sẵn để tiếp tục chiến đấu. Nhưng đến lúc ông lật lên thì không còn gì nữa. Khi ấy, trong tay ông chỉ còn một băng đạn khoảng ba mươi viên, phải vừa chiến đấu vừa giằng co với địch suốt gần một giờ đồng hồ.
Đạn bay dày đặc trên đầu, khói súng phủ mịt cả con đường. Đồng đội bên cạnh lần lượt bị thương rồi ngã xuống nhưng không ai chịu lùi bước. Trong lúc giao tranh, ông bị thương ở chân. Không có cứu thương, ông tự dùng băng vải siết chặt vết thương để cầm máu rồi tiếp tục chiến đấu. Máu thấm đỏ cả ống quần nhưng ông vẫn nghiến răng ôm súng bám trụ tại vị trí. Cơn đau khiến ông gần như kiệt sức, nhưng trận đánh vẫn chưa dừng lại.
Khoảng một giờ sau, do mất máu và quá đau đớn, ông ngất xỉu ngay tại trận địa. Khi địch chiếm lại được khu vực, ông bị bắt và đưa về Bệnh viện Cộng Hòa để băng bó vết thương. Trên đường bị áp giải, giữa tiếng còi xe và tiếng súng vọng lại từ xa, ông vẫn cố ngoái nhìn về phía trận địa cũ, nơi nhiều đồng đội của ông còn đang tiếp tục chiến đấu trong khói lửa mịt mù.



