Bài viết

Bão Táp Lạc Thành Và Lời Thề Sông Núi - Khí Tiết Bất Tử Của Bà Triệu

Tác giả: Nguyễn Hà Thu

Thanh Hóa22/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào thế kỷ thứ III, đất nước ta chìm trong ách đô hộ tàn bạo của nhà Ngô phương Bắc. Nhân dân Giao Châu chịu muôn vàn áp bức, thuế thắt nặng nề, cuộc sống cơ cực đến tận cùng. Giữa đêm trường tăm tối ấy, ở vùng đất Nông Cống (nay thuộc Thanh Hóa), một kiệt nữ xuất chúng đã đứng lên, thắp sáng ngọn đuốc quật cường của dân tộc: Triệu Thị Trinh (226 – 248), người đời kính cẩn gọi là Bà Triệu.

Sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, Triệu Thị Trinh sớm bộc lộ chí lớn, sức mạnh phi thường cùng tinh thần độc lập sắt đá. Ngay từ thời thiếu nữ, bà đã rèn luyện võ nghệ, chiêu mưu hào kiệt và cùng anh trai là Triệu Quốc Đạt xây dựng căn cứ khởi nghĩa tại vùng núi Nưa. Khi người anh khuyên bà nên lập gia đình để sống cuộc đời yên ổn như bao người phụ nữ khác, bà đã thốt lên câu nói kinh điển, trở thành biểu tượng cho lòng tự tôn dân tộc muôn đời:

"Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, lấy lại giang sơn, dựng nền độc lập, cởi ách nô lệ, chứ đâu chịu khom lưng làm tì thiếp cho người!"

Năm 248, cuộc khởi nghĩa bùng nổ vĩ đại. Triệu Thị Trinh xưng là Nhất Trực Dân Dược Tướng Quân. Mỗi khi ra trận, bà khoác áo giáp vàng, đi guốc guốc, cài trâm vàng, cưỡi voi một ngà hung dữ, dẫn dắt nghĩa quân xông thẳng vào đồn bốt giặc. Tiếng trống trận rền vang cùng hình ảnh nữ tướng dũng mãnh khiến quân Ngô kinh hồn bạt vía. Chúng truyền tai nhau câu thơ khiếp đảm: "Hoành qua đương hổ dịch / Đối diện phục nan phân" (Cầm giáo chống cọp dễ / Đối mặt nữ tướng khó). Nghĩa quân nhanh chóng quét sạch lực lượng đô hộ ở Cửu, chấn động toàn bộ Giao Châu.

Trước nguy cơ mất dải đất phương Nam, nhà Ngô đã cử Thứ sử Lục Tận – một danh tướng lọc lõi, xam xỉu – mang đại quân sang đàn áp. Lục Tận dùng mọi thủ đoạn thâm độc, vừa dùng binh lực áp đảo, vừa mua chuộc, chia rẽ nội bộ nghĩa quân. Dù chiến đấu kiên cường và tổ chức nhiều trận phản công anh dũng tại vùng Tùng Sơn (Hậu Lộc, Thanh Hóa), lực lượng nghĩa quân dần bị cô lập trước sức mạnh áp đảo của kẻ thù.

Không chịu rơi vào tay giặc, không để kẻ thù xúc phạm đến danh tiết và lý tưởng tự do, Triệu Thị Trinh đã tuẫn tiết trên đỉnh núi Tùng vào năm 248, khi mới vừa 23 tuổi.

Sự ra đi của Bà Triệu là một khúc trầm bi hùng trong lịch sử Việt Nam, nhưng ngọn lửa quật cường mà bà thắp lên chưa bao giờ tắt. Cuộc đời và lời thề sông núi của Triệu Thị Trinh là minh chứng bất tử cho bản lĩnh, khí tiết và khát vọng tự do tuyệt đối của người phụ nữ Việt Nam cũng như toàn thể dân tộc trước mọi thế lực hung tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn