Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bảo vệ huyết mạch giao thông – Công an Lai Châu trong chiến tranh phá hoại

Nguyễn Văn Hùng

Lai Châu17/07/2026Lò Văn Dui (Ban thanh niên công an tỉnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đặc biệt là thời kỳ không quân Mỹ leo thang đánh phá ác liệt miền Bắc (1965 – 1972), Lai Châu không chỉ là hậu phương chiến lược vững chắc mà còn là gạch nối sinh tử trên tuyến hành lang vận tải chiến lược. Các tuyến quốc lộ qua địa bàn tỉnh Lai Châu kết nối trực tiếp sang Thượng Lào và dẫn xuống tuyến đường Trường Sơn vào chiến trường miền Nam.

Nhận thức rõ vị trí "mạch máu" này, đế quốc Mỹ đã biến nhiều tọa độ trên đất Lai Châu thành những "ngã ba lửa", "tọa độ chết". Hàng ngàn tấn bom đạn, từ bom phá, bom nổ chậm, bom từ trường đến bom phát quang và đạn tên lửa đã dội xuống các đèo cao, ngầm tràn, cầu cống và các điểm nghẽn giao thông yếu huyệt nhằm chặt đứt tuyến tiếp viện của ta cho các chiến trường.

2. Người con của núi rừng bước vào trận địa giao thông

Sinh ra tại vùng đất Sìn Hồ giàu truyền thống yêu nước, Nguyễn Văn Hùng sớm thấu hiểu giá trị của độc lập, tự do. Lớn lên khi đất nước đang trong giai đoạn căng thẳng nhất của cuộc chiến, ông gia nhập Lực lượng Công an Nhân dân tỉnh Lai Châu và được giao nhiệm vụ bảo vệ an ninh trật tự, đảm bảo an toàn giao thông trên các tuyến đường trọng điểm.

Đứng trước yêu cầu cấp bách của thời đại: "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để chiến thắng", chiến sĩ Nguyễn Văn Hùng cùng đồng đội đã chủ động nhận nhiệm vụ tại những ngã ba, trọng điểm bắn phá nguy hiểm nhất. Nơi đó, tiếng còi hiệu và lá cờ lệnh chỉ đường của người chiến sĩ công an chính là ngọn hải đăng giữa biển lửa chiến tranh.

PHẦN III: NHỮNG ĐÊM TRẮNG RÀ PHÁ BOM ĐẠN VÀ PHÂN LUỒNG MẠCH MÁU GIAO THÔNG

1. Túc trực 24/24 giờ tại các "tọa độ chết"

Tại các đèo cao dốc đứng, ngầm tràn qua sông sâu hay các cầu độc đạo, đế quốc Mỹ liên tục trút bom theo phương thức hủy diệt. Ngay sau khi tiếng gầm rít của máy bay địch vừa dứt, khói bom còn chưa tan, đồng chí Nguyễn Văn Hùng cùng các đồng đội đã lập tức có mặt tại hiện trường.

Không quản ngày đêm, bất chấp thời tiết khắc nghiệt của miền núi Tây Bắc – khi thì nắng cháy da thịt, khi thì mưa bão lầy lội, sương muối giá lạnh – ông luôn túc trực 24/24 giờ tại vị trí công tác. Phương châm sống và chiến đấu của ông cùng đồng đội lúc bấy giờ là: "Sống bám cầu bám đường, chết gia nhập hàng rào chống Mỹ", "Mặt đường là trận địa, ngọn đèn cờ hiệu là mệnh lệnh".

2. Dũng cảm rà phá bom nổ chậm, san lấp hố bom

Một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất mà đồng chí Hùng trực tiếp gánh vác là xử lý các loại bom nổ chậm và bom từ trường do địch thả xuống để phong tỏa giao thông. Những quả bom nằm chực chờ dưới lòng đường, ghim sâu trong lòng đất hay ngập dưới lòng mương nước có thể phát nổ bất cứ lúc nào chỉ bằng một rung động nhẹ hay một lực ma sát nhỏ.

Với lòng mưu trí và sự quả cảm phi thường, đồng chí Nguyễn Văn Hùng cùng lực lượng công binh, thanh niên xung phong đã trực tiếp rà soát, cắm biển cảnh báo nguy hiểm, quan sát quy luật nổ của từng loại bom. Nhều lần, ông đã dùng tay trần và các công cụ thô sơ để đào đất, tiếp cận và trực tiếp tham gia vô hiệu hóa ngòi nổ các quả bom nguy hiểm, giải phóng mặt đường cho xe qua.

Khi tuyến đường bị cày xới bởi hàng trăm hố bom sâu hun hút, ông lại cùng lực lượng tại chỗ tay cuốc, tay xẻng nhẫn nại san lấp mặt đường, lát gỗ, làm đường vòng tránh, biến những "tọa độ chết" thành những con đường thông suốt trong thời gian ngắn nhất.

3. Bật sáng ngọn đèn cọc tiêu, phân luồng những đoàn xe chiến lược

Đêm xuống là thời điểm các đoàn xe vận tải quân sự nồm nộp nối đuôi nhau ra tiền tuyến. Để tránh sự phát hiện của máy bay trinh sát đêm của địch, xe quân sự phải chạy trong chế độ "đèn gầm" tù mù.

Trong bóng đêm dày đặc giữa núi rừng Tây Bắc, giữa những đoạn đường sát vực sâu hay ngầm tràn nước chảy xiết, hình ảnh đồng chí Nguyễn Văn Hùng tay cầm đèn pin bọc vải đỏ, đứng hiên ngang làm cọc tiêu sống đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho các tài xế xông pha vào chiến trường. Ông phân luồng nhịp nhàng từng đoàn xe chở vũ khí, đạn dược, lương thực và quân tiếp viện đi qua an toàn, không để xảy ra ùn tắc hay tai nạn thương tâm.

PHẦN IV: ĐỐI MẶT VỚI HIỂM NGỤY VÀ BẢN LĨNH CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ AN NINH GIAO THÔNG

1. Giữa ranh giới sống và chết

Trận địa giao thông thời chiến là nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc. Nhiều lần, khi đồng chí Hùng đang làm nhiệm vụ điều phối xe tại ngầm tràn thì máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom tọa độ. Bom nổ ngay sát chân, sóng xung kích hất văng ông xuống suối, đất đá cày xới vùi lấp cả thân thể.

Thế nhưng, vừa gạt lớp đất đá bám đầy mặt mũi, nén cơn đau do thương tích do mảnh bom găm phải, ông lại bò lên mặt đường, nhấc cao cờ hiệu, tiếp tục cất tiếng còi vang xa để hướng dẫn đoàn xe vượt qua nguy hiểm. Sự kiên cường và tinh thần bất khuất của ông đã tiếp thêm sức mạnh phi thường cho hàng ngàn lượt tài xế xe tải đường dài.

2. Giữ vững kỷ cương an ninh nơi hậu phương chiến lược

Không chỉ làm nhiệm vụ hướng dẫn giao thông và rà phá bom đạn, đồng chí Nguyễn Văn Hùng còn cùng lực lượng Công an Lai Châu thực hiện tốt công tác bảo vệ an ninh trật tự trên các tuyến đường vận tải. Ông chủ động phòng ngừa, phát hiện các hoạt động thám báo, gián điệp biệt kích lợi dụng tình hình hỗn loạn thời chiến để chỉ điểm cho máy bay Mỹ đánh phá hoặc phá hoại tài sản quốc gia.

Sự sâu sát, tinh tường và tinh thần trách nhiệm cao của ông đã góp phần giữ vững an toàn tuyệt đối cho các kho tàng, bến bãi tản mát và các đoàn xe quân sự dừng chân trên địa bàn tỉnh Lai Châu.

PHẦN V: MẠCH MÁU KHÔNG NGỪNG VÀ Ý NGHĨA DI SẢN LỊCH SỬ

1. Góp phần vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc

Nhờ những giọt mồ hôi, máu và sự hy sinh quên mình của đồng chí Nguyễn Văn Hùng cùng hàng ngàn chiến sĩ công an, giao thông, công binh và thanh niên xung phong, mạch máu giao thông qua địa bàn Lai Châu chưa bao giờ bị ngắt quãng.

Hàng vạn tấn vũ khí, đạn dược, lương thực cùng hàng chục ngàn cán bộ, chiến sĩ đã vượt qua "ngã ba lửa" Lai Châu sang hạ lót cho chiến trường Lào và chi viện kịp thời cho miền Nam ruột thịt. Những chiến công thầm lặng ấy đã đóng góp trực tiếp vào thắng lợi của các chiến dịch lớn, đỉnh cao là Đại thắng Mùa Xuân năm 1975, thu giang sơn về một mối.

2. Tượng đài bất tử về tinh thần "Vì nhân dân phục vụ"

Sau khi đất nước hoàn toàn hòa bình, thống nhất, đồng chí Nguyễn Văn Hùng tiếp tục cống hiến trọn vẹn sức lực cho công tác giữ gìn trật tự an toàn giao thông và an ninh trật tự tại quê hương Lai Châu cho đến khi nghỉ hưu.

Cuộc đời và hành trạng của đồng chí Nguyễn Văn Hùng là tấm gương sáng ngời về bản lĩnh, lòng dũng cảm và sự tận tụy của người chiến sĩ Công an Nhân dân. Hình ảnh người chiến sĩ cảnh sát giao thông đứng vững vàng giữa mưa bom bão đạn nơi "ngã ba lửa" Tây Bắc sẽ mãi mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế lực công an trẻ hôm nay: Kiên cường trước khó khăn, sẵn sàng hy sinh vì sự bình yên của những tuyến đường và hạnh phúc của nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn