Bát Canh Chua Giữa Rừng Già
Trong một lần phá bom, Kiên đã đẩy Lợi vào khe đá để cứu bạn nhưng bản thân lại bị sức ép của bom làm mù hai mắt. Để vực dậy tinh thần đang suy sụp của Kiên, Lợi đã lặn lội qua bãi mìn tìm rau rừng nấu bát canh chua quê hương và thề rằng sẽ trở thành "đôi mắt" cho bạn suốt đời. Câu chuyện tôn vinh tình đồng đội cao cả: không chỉ cứu nhau trong làn tên mũi đạn, mà còn là sự gắn kết, nâng đỡ và trở thành một phần thân thể của nhau để cùng đi tiếp giữa đời thường.
Tiểu đội của Kiên và Lợi có nhiệm vụ phá bom vướng để mở đường cho đoàn xe xích đi qua. Giữa rừng già đầy muỗi mòng và cái đói đeo bám, một bát canh từ rau rừng, vắt thêm mấy quả sấu non là cả một gia tài.
"Kiên, tao đây. Bát canh chua mày thích nhất nè. Tao đã hứa là anh em mình sẽ cùng về ăn cơm mẹ nấu, mày không ăn thì lấy sức đâu mà đi tiếp?"
"Tao giờ là phế nhân rồi, Lợi ơi..."
"Mày mất đôi mắt, nhưng tao vẫn còn. Từ nay, tao sẽ là đôi mắt của mày. Mày muốn đi đâu, tao cõng. Mày muốn nhìn thấy gì, tao kể. Đồng đội không bao giờ bỏ nhau, mày quên lời thề dưới cờ rồi sao?"



