Bài viết

Bát Canh Chua Giữa Rừng Già

Trong một lần phá bom, Kiên đã đẩy Lợi vào khe đá để cứu bạn nhưng bản thân lại bị sức ép của bom làm mù hai mắt. Để vực dậy tinh thần đang suy sụp của Kiên, Lợi đã lặn lội qua bãi mìn tìm rau rừng nấu bát canh chua quê hương và thề rằng sẽ trở thành "đôi mắt" cho bạn suốt đời. Câu chuyện tôn vinh tình đồng đội cao cả: không chỉ cứu nhau trong làn tên mũi đạn, mà còn là sự gắn kết, nâng đỡ và trở thành một phần thân thể của nhau để cùng đi tiếp giữa đời thường.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiểu đội của KiênLợi có nhiệm vụ phá bom vướng để mở đường cho đoàn xe xích đi qua. Giữa rừng già đầy muỗi mòng và cái đói đeo bám, một bát canh từ rau rừng, vắt thêm mấy quả sấu non là cả một gia tài.

Trong một ca phá bom cực kỳ nguy hiểm, quả bom nổ chậm bất ngờ phát hỏa sớm. Kiên đẩy mạnh Lợi vào khe đá ngay gần đó, còn mình thì bị sức ép của khối thuốc nổ hất văng xuống vực sâu. Khi anh em tìm thấy, Kiên vẫn còn sống nhưng đôi mắt đã bị mảnh bom làm cho mù lòa vĩnh viễn.Những ngày trong hang bệnh xá, Kiên suy sụp hẳn. Anh từ chối ăn uống, chỉ ngồi lặng im trong bóng tối tuyệt vọng. Lợi đau đớn nhìn bạn, anh lặn lội suốt mấy đêm ròng, băng qua những bãi mìn còn chưa gỡ để tìm bằng được mấy cọng rau chua và vài con cá suối nhỏ - món quà quê hương mà Kiên hằng ao ước.Lợi tự tay thổi lửa, nấu bát canh nóng hổi, bưng đến tận giường:
  • "Kiên, tao đây. Bát canh chua mày thích nhất nè. Tao đã hứa là anh em mình sẽ cùng về ăn cơm mẹ nấu, mày không ăn thì lấy sức đâu mà đi tiếp?"

Kiên quay mặt đi, giọng nghẹn lại:
  • "Tao giờ là phế nhân rồi, Lợi ơi..."

Lợi đặt bát canh xuống, nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của bạn:
  • "Mày mất đôi mắt, nhưng tao vẫn còn. Từ nay, tao sẽ là đôi mắt của mày. Mày muốn đi đâu, tao cõng. Mày muốn nhìn thấy gì, tao kể. Đồng đội không bao giờ bỏ nhau, mày quên lời thề dưới cờ rồi sao?"

Bát canh chua hôm đó đắng chát vì nước mắt, nhưng cũng ngọt lịm tình người. Sau này, người ta vẫn thường thấy hình ảnh một người lính khỏe mạnh cõng một người lính mù đi khắp các nghĩa trang để thăm lại anh em cũ. Lợi miêu tả từng nhành hoa, từng dòng chữ trên bia mộ cho Kiên nghe. Họ đã sống như thế, người này là đôi mắt, người kia là niềm tin, cùng nhau đi nốt đoạn đường đời mà những đồng đội khác đã không thể đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn