BÁT CANH RAU RỪNG TRONG HANG ĐÁ
BÁT CANH RAU RỪNG TRONG HANG ĐÁ
Nhân chứng kể lại: Cô y tá Nguyễn Thị Huệ (Cựu chiến binh mặt trận Quảng Trị)
"Giữa mùa hè đỏ lửa 1972, thực phẩm khan hiếm, chúng tôi phải đi hái rau dớn, rau tàu bay dọc khe suối về nấu canh cho thương binh. Bát canh không có mỡ, không có thịt, chỉ có vài hạt muối trắng nhưng lại vô cùng quý giá.
Tôi nhớ một thương binh nặng, trước khi nhắm mắt, anh chỉ xin một ngụm nước canh rau rừng: 'Cho tôi xin tí vị mát của rừng quê mình' . Bát canh rau rừng thời hoa lửa ấy đắng chát nhưng thấm đẫm tình người, là sự chắt chiu cuối cùng dành cho những người anh hùng đã ngã xuống."



