Cựu chiến binh

Bát canh rau rừng và tình người năm 1987

Ninh Bình17/05/2026Dương Quang Minh (Xã Yên Mô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bát canh rau rừng và tình người năm 1987

Năm 1987 là một nốt trầm đau đớn và ám ảnh nhất trong quãng đời binh nghiệp của chú Khải. Đó là năm mà cái đói, cái rét bủa vây các điểm cao tại Vị Xuyên khốc liệt hơn bao giờ hết. Do pháo kích của địch đánh phá liên tục vào các con đường huyết mạch, việc tiếp tế lương thực dưới xuôi lên gặp muôn vàn khó khăn. Chú Khải nhớ lại những bữa cơm chỉ toàn gạo mục, xen lẫn sỏi đá, nhưng đau xót nhất là những khi "đứt bữa". Để sinh tồn, chú và đồng đội phải chia nhau vào rừng tìm rau dại, măng đắng để cầm hơi.

Có một kỷ niệm mà chú không bao giờ quên: Đó là bát canh rau rừng không muối giữa mùa đông giá rét năm ấy. Bát canh chỉ có vài cọng rau rừng xanh lét, nấu loãng toẹt trong chiếc ca nhôm, nhưng đó là tất cả những gì họ có. Chú Khải và đồng đội nhường nhau từng hớp nước nóng, cái hơi ấm từ bát canh truyền qua lòng bàn tay tê dại vì sương muối dường như đã cứu sống tâm hồn họ. Chú chia sẻ: "Lúc đó đói đến lả người, nhưng nhìn anh em ai cũng nhường nhịn, lòng lại thấy ấm áp lạ kỳ". Cái đói của năm 1987 không thể quật ngã được ý chí của người lính, bởi họ có một thứ "lương thực" đặc biệt khác, đó là tình thương yêu, sự sẻ chia của những người cùng chung chiến hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn