Bát cháo hành giữa lòng địa đạo
Bát cháo hành giữa lòng địa đạo
Nằm sâu hàng chục mét dưới lòng đất là hệ thống địa đạo Củ Chi – "thành phố ngầm" của lòng yêu nước. Trong một căn hầm chật hẹp, ngột ngạt và thiếu dưỡng khí, năm chiến sĩ thuộc đội du kích đang phải chống chọi với cơn sốt rét rừng hành hạ. Người run lên bần bật, người mê sảng gọi tên mẹ.
Thương đồng đội, chị Út – cô giao liên mới mười tám tuổi – quyết định nhóm bếp Hoàng Cầm để nấu một nồi cháo hành giải cảm. Việc nhóm bếp dưới lòng đất là một nghệ thuật sinh tử; chỉ cần một làn khói nhỏ lọt ra ngoài, máy bay trực thăng "bịt mũi" của địch sẽ lập tức phát hiện và dội bom nát cửa hầm.
Út kiên nhẫn dẫn khói qua những đường ống dẫn đất dài hàng chục mét để khói tan loãng vào các bụi cây trên mặt đất. Chị nâng niu bát cháo hành nóng hổi, chỉ có vài hạt gạo giã nhỏ trộn với lá hành rừng dại, mang đến bên giường của Sơn – người chiến sĩ trẻ nhất đội đang mê sảng.
"Sơn ơi, ráng ăn chén cháo ấm lòng rồi đánh giặc tiếp em..." – Út thì thầm, bón từng thìa cháo nhỏ.
Sơn hé mắt, dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má xám ngoét vì sốt. Bát cháo hành thô sơ không có thịt, không có gia vị đầy đủ, nhưng chứa đựng thứ tình đồng chí thiêng liêng hơn mọi thứ trên đời. Nó tiếp thêm sức mạnh để ngày hôm sau, khi tiếng xích xe tăng địch gầm rú trên mặt đất, những người lính ấy lại cầm súng, sẵn sàng bò lên mặt đất giữ vững trận địa.



