Bát Cháo Lá Rừng
Tình đồng chí ấm áp giữa Lê Thị Pha và các chiến sĩ thương binh trong những ngày thiếu viện trợ.
Mùa mưa năm ấy, căn cứ bị địch phong tỏa gắt gao, nguồn lương thực và thuốc men bị cắt đứt hoàn toàn. Trong hang đá nhỏ, nhiều thương binh đang sốt cao vì nhiễm trùng vết thương. Dù bản thân cũng đang mệt mỏi và đói khát, Lê Thị Pha vẫn kiên trì đội mưa vào sâu trong rừng tìm các loại lá cây làm thuốc và hái củ dại về nấu cháo.
Chị thức trắng đêm bên bếp lửa dầm dề khói, nhẫn nại đút từng muỗng cháo nóng cho từng đồng chí. Chị còn cất tiếng hát truyền cảm để xua đi cơn đau đớn và cái lạnh của núi rừng. Bát cháo lá rừng đạm bạc cùng sự chăm sóc dịu dàng của chị đã trở thành liều thuốc tinh thần vô giá, giúp các chiến sĩ vượt qua ranh giới sinh tử để tiếp tục chiến đấu.



