Bát Cơm Chia Ba Trên Miệng Hố Bom
Giữa vòng vây đói khát và bom đạn, ông Thái đã chia phần cơm ít ỏi của mình cho hai người em Lộc và Hải. Khi pháo kích ập đến, ông đã lấy thân mình che chắn cửa hầm để cứu đồng đội và hy sinh. Tình đồng chí ở đây là sự san sẻ tận cùng và sự bảo bọc của thế hệ đi trước dành cho thế hệ sau.
Mùa hè năm 1972 tại tọa độ lửa Quảng Trị, tiểu đội của ông Thái, anh Lộc và anh Hải có nhiệm vụ san lấp hố bom để thông đường cho đoàn xe xích đi qua. Địch đánh phá liên tục, cả ngày trời họ chỉ kịp uống vài ngụm nước suối đục ngầu.
"Chú Thái ăn đi, chú còn phải chỉ huy anh em. Cháu mệt quá, không nuốt nổi."
"Ở đây không có ai ưu tiên hơn ai cả. Chúng ta là một tiểu đội. Một người ngã xuống là hai người còn lại mất đi một cánh tay. Ăn đi, để còn có sức mà giữ lấy mạch máu đường này."



