Bát Cơm Chia Đôi
Sự sẻ chia nhỏ bé nhưng giúp con người vượt qua thời khắc khó khăn nhất.
Ông Nam nhớ lại một giai đoạn đơn vị bị thiếu lương thực nghiêm trọng. Nhiều ngày liền, mỗi người chỉ được một phần ăn rất ít.
Một hôm, ông và một đồng đội được chia chung một bát cơm nhỏ—phần cuối cùng còn lại. Cả hai đều đói, nhưng không ai nói gì.
Người bạn của ông lặng lẽ chia bát cơm thành hai phần bằng nhau.
“Ăn đi, còn phải sống để về nhà,” anh nói.
Họ ăn chậm từng miếng, như sợ nó hết quá nhanh. Bát cơm ấy không đủ no, nhưng đủ để họ có thêm sức.
“Nhiều năm sau tôi vẫn nhớ,” ông Nam nói, “không phải vì bát cơm ngon, mà vì tình đồng đội trong đó.”



