Bát Cơm Chia Đôi
Một bát cơm ít ỏi được chia đôi giữa hai người trong lúc đói khát đã trở thành ký ức sâu sắc về tình người và sự sẻ chia trong những ngày gian khổ.
Ông Trịnh Văn Nam kể rằng, trong chiến tranh, cái đói đôi khi còn đáng sợ hơn cả bom đạn. Có những ngày hành quân dài, lương thực cạn dần, mỗi người chỉ còn lại chút ít để cầm cự. Một lần, đơn vị ông bị kẹt lại trong rừng nhiều ngày do đường tiếp tế bị cắt. Mỗi người chỉ được phát một bát cơm nhỏ cho cả ngày. “Ăn một lần thì hết, nên ai cũng cố chia ra,” ông nói. Trong nhóm có một người lính trẻ tên là Dũng – người nhỏ con, sức yếu hơn những người khác. Sau vài ngày thiếu ăn, cậu gần như không còn sức đi tiếp. Ông Nam lúc đó cũng rất đói. Bát cơm trong tay là tất cả những gì ông có. Ông nhìn sang Dũng – thấy cậu ngồi dựa vào gốc cây, mắt nhắm lại, thở yếu. Không ai nói gì. Ai cũng hiểu, mỗi người đều đang cố gắng giữ phần của mình. Ông Nam mở nắp bát cơm, nhìn một lúc lâu. Rồi ông lặng lẽ bước đến, ngồi xuống bên cạnh Dũng. “Ăn đi,” ông nói, đưa một nửa phần cơm của mình. Dũng mở mắt, lắc đầu yếu ớt: “Anh ăn đi… em không sao…” “Còn đi được thì ăn,” ông nói ngắn gọn. Cuối cùng, Dũng nhận lấy. Hai người ngồi ăn trong im lặng. Không ai nói thêm lời nào. Nhưng từ hôm đó, Dũng dần hồi lại, có thể tiếp tục hành quân cùng mọi người. Không lâu sau, trong một lần làm nhiệm vụ, Dũng đã hy sinh. Ông Nam nói, điều khiến ông nhớ nhất không phải là những trận đánh, mà là bát cơm ngày hôm đó. “Một nửa thôi,” ông nói, “nhưng có thể giữ lại một con người thêm một đoạn đường.” Nhiều năm sau, mỗi khi cầm bát cơm đầy đủ trong thời bình, ông lại nhớ đến khoảnh khắc ấy. Giữa thời hoa lửa, có những điều rất giản dị – như một bát cơm. Nhưng chính những điều giản dị ấy lại thể hiện rõ nhất tình người, sự sẻ chia, và cách con người giữ lấy nhau giữa những ngày khắc nghiệt nhất.



