Cựu Thanh niên xung phong

BÁT CƠM CHIA ĐÔI NHỮNG NGÀY GIÓ LẠNH

Câu chuyện kể về tình đồng đội hậu phương sau chiến tranh, thể hiện qua những việc làm nhỏ bé, bình dị trong đời sống hằng ngày. Không còn bom đạn, tình đồng chí vẫn hiện hữu qua từng bữa cơm, lời hỏi thăm và sự san sẻ lúc khó khăn, đặc biệt trong những năm tháng tuổi già, sức yếu.

Điện Biên30/01/2026LÒ VĂN THUẬN (Đoàn phường Mường Lay)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi rời lực lượng Thanh niên xung phong trở về địa phương, ông Quàng Văn Phúc sống một cuộc đời giản dị bên bờ sông Đà. Cuộc sống không dư dả, nhưng yên bình. Điều khiến ông trân quý nhất không phải là những gì đã qua, mà là những người đồng đội vẫn còn ở bên ông đến hôm nay.

Trong tổ dân phố có một người đồng chí cũ, hoàn cảnh khó khăn, sức khỏe yếu. Những ngày trái gió trở trời, ông Phúc thường nấu thêm một bát cơm, mang sang nhà bạn. Có khi chỉ là bát canh rau, con cá nhỏ, nhưng với ông, đó là cách để nhắc nhau rằng không ai bị bỏ lại phía sau.

Ông Phúc bảo rằng, ngày còn trẻ, họ quen với việc chia nhau từng miếng lương khô. Giờ đây, dù cuộc sống đã khác, thói quen chia sẻ ấy vẫn không thay đổi. Ai có gì góp nấy, không tính toán, không so đo. Có khi chỉ là cùng nhau ngồi ăn, cùng nhau kể vài câu chuyện đời thường cũng đủ thấy ấm lòng.

Những lúc đồng đội ốm đau, ông Phúc cùng anh em trong nhóm thay nhau đến thăm. Người có sức thì đi lấy thuốc, người rảnh thì nấu cơm, người không đi được thì gọi điện hỏi thăm. Không ai nhắc đến công lao, càng không cần cảm ơn. Mọi việc diễn ra tự nhiên như một trách nhiệm đã ăn sâu vào suy nghĩ.

Có lần, mùa đông đến sớm, trời lạnh kéo dài, ông Phúc thấy nhà đồng đội cửa sổ hỏng, gió lùa. Ông lặng lẽ mang búa, mang gỗ sang sửa lại. Khi được hỏi, ông chỉ cười: “Mình còn làm được thì làm, mai kia yếu rồi lại nhờ anh em.”

Những buổi chiều rảnh rỗi, họ thường ngồi bên nhau, uống chén nước chè, nhìn dòng sông trôi chậm. Không ai kể nhiều về quá khứ, nhưng chỉ cần nhìn nhau là đủ hiểu. Những vết chai tay, những dáng lưng còng đều là dấu vết của một thời đã cùng nhau đi qua.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Phúc hiểu rằng điều quý giá nhất không phải là những năm tháng đã sống, mà là những người còn nhớ đến nhau. Tình đồng chí, đồng đội không phai nhạt theo thời gian, mà lặng lẽ trở thành điểm tựa tinh thần trong những năm tháng cuối đời.

Những bát cơm chia đôi, những lần sang thăm không hẹn trước, những lời hỏi thăm ngắn gọn nhưng chân thành – tất cả đã làm nên một thứ tình cảm bền bỉ, âm thầm mà sâu nặng. Đó chính là vẻ đẹp của tình đồng chí hậu phương, không ồn ào nhưng đủ sưởi ấm lòng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn