Bài viết

"Bát cơm chia đôi và nhánh lan rừng"

Tại Thành cổ Quảng Trị 1972, hai người lính Thành và Lâm kẹt trong hầm dưới mưa bom. Lâm bị thương, nhường nắm cơm duy nhất cho bạn nhưng Thành kiên quyết bẻ đôi: "Sống cùng sống, chết cùng chết". Giữa đổ nát, họ cùng chăm chút một nhành lan rừng lạc giữa chiến tuyến làm niềm hy vọng. Sau chiến tranh, cả hai may mắn trở về, vẫn vẹn nguyên ký ức về tình đồng đội chia ngọt sẻ bùi năm ấy.

Lâm Đồng14/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị là một "túi bom" thực sự. Anh Thành, một chiến sĩ thông tin trẻ quê Thái Bình, cùng đồng đội tên Lâm đang chốt giữ ở một hầm hàm ếch bên bờ sông Thạch Hãn.

Suốt một tuần liền, pháo dập liên hồi, tuyến tiếp tế bị cắt đứt. Cả hai chỉ còn đúng một nắm cơm nắm đã bắt đầu thiu và một chút muối vừng. Lâm bị thương ở chân, vết thương nhiễm trùng khiến anh sốt mê mệt. Khi tỉnh lại, Lâm đẩy nắm cơm về phía Thành:
  • "Mày ăn đi để còn chạy dây thông tin. Tao nằm đây, ăn cũng phí."

Thành không nói gì, lẳng lặng bẻ đôi nắm cơm, chấm thật nhiều muối rồi nhét vào tay bạn:
  • "Sống cùng sống, chết cùng chết. Ông không ăn, tôi cũng nhịn."

Giữa cái mùi khét lẹt của thuốc súng và không khí đặc quánh sự chết chóc, Thành chợt thấy một mầm cây nhỏ xíu, xanh mướt mọc ra từ kẽ gạch đổ nát ngay cửa hầm. Đó là một nhành lan rừng chẳng biết từ đâu lạc vào trận địa. Anh lấy chiếc ca sắt nát vụn, hứng từng giọt sương sớm và nước mưa ít ỏi để tưới cho nó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn