BÁT CƠM CUỐI CÙNG
“Thưa chủ tướng… trong kho chỉ còn một nồi gạo.” Câu nói ấy khiến cả doanh trại Lam Sơn im lặng. Nghĩa quân đã chiến đấu nhiều ngày, lương thực gần như cạn sạch. Có người đói đến mức không còn đủ sức cầm giáo. Một bát cơm được đặt trước mặt Lê Lợi. Người lính nói: “Xin ngài dùng đi. Ngài phải giữ sức để chỉ huy.”
Lê Lợi nhìn bát cơm thật lâu.
Sau đó, ông lấy một chiếc thìa và chia nó thành nhiều phần.
“Đem chia cho những người đang bị thương.”
Người lính sững sờ: “Nhưng nếu ngài không ăn thì sao?”
Lê Lợi mỉm cười: “Ta đói, họ cũng đói. Ta không thể ăn một mình.”
Đúng lúc ấy, một tiếng vó ngựa vang lên ngoài doanh trại.
Một trinh sát lao vào báo tin quân Minh đang tiến tới.
Mọi người lập tức đứng dậy.
Những người còn sức cầm giáo.
Những người bị thương tìm cách giúp vận chuyển lương thực và vũ khí.
Không ai nhắc đến cái đói nữa.
Bởi họ hiểu rằng người đứng đầu cũng đang chịu chung gian khổ với mình.
Đêm ấy, nghĩa quân vượt qua vòng vây.
Bát cơm cuối cùng không đủ làm họ no bụng.
Nhưng nó đã làm đầy lên một thứ khác: niềm tin.


