“BÁT CƠM CUỐI CÙNG TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN”
Ông Nguyễn Văn Hòa, nguyên chiến sĩ Đoàn 559, kể lại:
Tháng 10 năm 1971, mưa rừng Trường Sơn kéo dài suốt nhiều ngày. Đơn vị ông Hòa làm nhiệm vụ mở đường và bảo đảm vận chuyển hàng vào chiến trường miền Nam. Lương thực cạn dần, gạo không còn, cả tiểu đội phải ăn cháo loãng nấu bằng nắm gạo còn sót lại trộn với rau tàu bay hái dọc suối.
Hôm ấy, bộ đội đang vượt dốc thì bất ngờ một chiến sĩ tên Lực – người nhỏ con nhất đơn vị – loạng choạng rồi ngã quỵ vì sốt rét ác tính. Mặt tái xanh, hơi thở yếu. Trong ba lô mỗi người chỉ còn vài mẩu sắn khô – tất cả đều đã chia nhau trong nhiều ngày.
Anh em bối rối vì không có thuốc, không có gạo, mà phải tiếp tục di chuyển trước khi trời tối và bom tọa độ đổ xuống.
Bỗng ông Hòa nhớ ra trong ba lô mình còn một nắm cơm nắm mà bà cụ ở bản Tà Lê cho lúc sáng sớm. Ông đã định giữ lại để dành cho buổi tối đi đường. Không suy nghĩ lâu, ông bẻ đôi nắm cơm, để phần lớn cho Lực, còn mình chỉ giữ lại một miếng nhỏ.
Lực run rẩy nói:
“Anh giữ mà ăn, em còn đi được…”
Nhưng ông Hòa chỉ cười:
“Còn ăn được là còn sống. Mày ăn đi cho có sức mà đi tiếp với anh em.”
Ông lấy nước suối hòa cơm thành cháo rồi đút từng thìa cho Lực. Một lúc sau, Lực tỉnh lại, yếu ớt đứng dậy. Cả đơn vị dìu nhau đi suốt đêm, cuối cùng cũng vượt qua được dốc Khe Sanh trước khi máy bay oanh tạc.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, mỗi lần gặp lại nhau, anh Lực – giờ đã là một cựu chiến binh tóc bạc – vẫn nắm tay ông Hòa mà nói:
“Nếu không có nắm cơm của anh hôm đó, chắc tôi chẳng còn để mà gặp lại anh hôm nay.”



