Bát Cơm Giữa Chiến Hào
Câu chuyện được ông Nguyễn Văn Thành kể lại trong buổi sinh hoạt truyền thống tại địa phương. Đây là ký ức về tình đồng đội sâu nặng giữa những người lính cùng chia ngọt sẻ bùi, cùng chiến đấu và vượt qua những năm tháng gian khổ nơi chiến trường.
Năm 1973, đơn vị của ông Thành đóng quân trong một khu chiến hào gần vùng đồng ruộng miền Tây Nam Bộ. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Có những ngày cả đơn vị chỉ còn vài lon gạo chia nhau từng bữa.
Trong đơn vị có anh Võ Văn Bình – một chiến sĩ quê nghèo nhưng luôn lạc quan và thương đồng đội. Dù cuộc sống gian khổ, anh thường nhường phần cơm của mình cho những chiến sĩ trẻ đang bị sốt hoặc kiệt sức sau những đợt hành quân dài.
Một buổi chiều, đơn vị bị địch pháo kích dữ dội vào khu chiến hào. Đất đá và khói bụi phủ kín cả cánh đồng. Sau trận pháo, nhiều chiến sĩ bị thương và nguồn tiếp tế lương thực bị cắt đứt.
Suốt hai ngày liền, cả đơn vị chỉ còn một ít gạo nấu thành cháo loãng. Khi ấy, ông Thành bị thương ở tay và sốt cao nên gần như không còn sức chiến đấu.
Trong lúc mọi người chia nhau từng muỗng cháo cuối cùng, anh Bình l quietly đưa phần cơm ít ỏi của mình cho ông Thành rồi nói:
“Ăn đi để còn khỏe mà sống về với má.”
Ông Thành xúc động kể:
“Lúc đó ai cũng đói, nhưng Bình chưa bao giờ nghĩ cho riêng mình.”
Đêm hôm ấy, địch tiếp tục mở cuộc tấn công vào chiến hào. Dù đã kiệt sức vì nhiều ngày thiếu ăn, anh Bình vẫn cùng đồng đội giữ vững vị trí chiến đấu.
Trong lúc cứu một chiến sĩ bị thương giữa làn đạn, anh Bình đã bị trúng đạn và hy sinh ngay bên mép chiến hào.
Sau trận đánh, đồng đội đặt chiếc ca nhôm và đôi đũa tre của anh bên cạnh ba lô như lời tiễn biệt người đồng đội giàu tình nghĩa.
Nhiều năm sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Thành vẫn luôn nhớ mãi bát cơm nhỏ giữa chiến hào năm ấy – biểu tượng của tình đồng đội không thể nào quên.



