“BÁT CƠM GIỮA CHIẾN HÀO”
Ông Phạm Văn Đức, cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, vẫn nhớ như in một bữa cơm đặc biệt trong đời người lính.
Sau nhiều ngày chiến đấu liên tục, đơn vị gần như cạn lương thực. Mỗi người chỉ còn một nắm gạo nhỏ. Trời mưa tầm tã, chiến hào ngập bùn đất, ai cũng mệt lả.
Trong lúc nghỉ ngắn, một chiến sĩ trẻ lặng lẽ chia đôi phần cơm ít ỏi của mình cho đồng đội vừa bị thương. Người bị thương nghẹn ngào từ chối nhưng anh chỉ cười:
“Còn sống là còn đánh được giặc”.
Ít giờ sau, trận pháo kích dữ dội xảy ra. Người chiến sĩ chia cơm hôm ấy đã anh dũng hy sinh khi đang giữ trận địa.
Nhiều năm sau hòa bình, ông Đức trở lại chiến trường xưa, đứng lặng rất lâu bên dòng sông Thạch Hãn. Ông nói:
“Điều còn mãi không chỉ là chiến thắng, mà là tình đồng đội giữa bom đạn”.
Câu chuyện giản dị ấy đến nay vẫn được ông kể lại trong các buổi sinh hoạt truyền thống tại địa phương để giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước và sự hy sinh của cha anh.


