Bát cơm giữa chiến hào
Bát cơm giữa chiến hào
Trong một lần hành quân dài ngày, lương thực của đơn vị gần như cạn kiệt. Mỗi người chỉ còn một nắm cơm nhỏ để cầm cự. Trong hoàn cảnh ấy, một chiến sĩ trẻ tên Bình nhận thấy người bạn thân của mình đã kiệt sức vì đói và sốt.
Không chút do dự, Bình đưa phần cơm của mình cho bạn. Anh nói nhẹ: “Cậu ăn đi, còn phải sống để đánh giặc”. Người bạn từ chối, nhưng Bình kiên quyết. Cuối cùng, anh bạn đành nhận, còn Bình chỉ uống nước suối để qua cơn đói.
Những ngày sau đó, Bình yếu dần đi, nhưng vẫn cố gắng theo kịp đơn vị. Đến khi đơn vị được tiếp tế, anh đã kiệt sức và không qua khỏi. Người bạn được cứu sống mang theo nỗi day dứt suốt cuộc đời.
Sau này, mỗi lần nhắc lại, anh luôn nói: “Tôi sống là nhờ phần cơm của bạn tôi”. Một bát cơm nhỏ bé, nhưng chứa đựng một sự hy sinh lớn lao.


