Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bát cơm giữa chiến trường

Nghệ An06/07/2026Nguyễn Hoàng Hải Thiên- Đoàn viên xóm Làng Nghè (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đi qua đã hơn nửa thế kỷ, nhưng khi nhắc về những ký ức còn đọng lại sâu nhất, ông Nguyễn Hữu Hài không chỉ nhớ đến những trận đánh hay những tháng ngày đối mặt với bom đạn.

Điều khiến ông xúc động hơn cả là nghĩa tình đồng đội.

Ông kể rằng, trong những năm tháng chiến đấu ác liệt, gian khổ không chỉ đến từ bom rơi, đạn nổ mà còn từ sự thiếu thốn đủ bề. Có những ngày trận địa luôn trong tình trạng căng thẳng, địch liên tục bắn phá, việc tiếp tế lương thực trở nên vô cùng nguy hiểm. Thế nhưng, chưa bao giờ những người làm công tác hậu cần để anh em ngoài mặt trận phải chịu đói.

Ông nhớ lại:

"Có lúc bom đạn bắn phá liên tục, nhưng đồng đội luôn sát cánh bên nhau. Tôi còn nhớ các anh chị trong bộ phận hậu cần, nấu ăn ở nơi xa rồi tự mang ra tận chiến trường giữa lúc tình hình căng thẳng lắm."

Đó chỉ là những bữa cơm giản dị.

Không phải cao lương mỹ vị.

Có khi chỉ là cơm nắm, chút thức ăn đạm bạc được gói vội trước lúc lên đường.

Nhưng để bát cơm ấy đến được tay người lính ngoài trận địa, những người làm công tác hậu cần cũng phải vượt qua bom đạn và hiểm nguy chẳng kém gì những người trực tiếp chiến đấu.

Bởi vậy, mỗi bữa cơm không chỉ giúp người lính vơi đi cái đói.

Mà còn tiếp thêm niềm tin và sức mạnh.

Đó là lời nhắn nhủ thầm lặng rằng phía sau họ luôn có đồng đội dõi theo, luôn có những người sẵn sàng chia sẻ mọi gian khó.

Ông xúc động kể tiếp:

"Với tinh thần đoàn kết, ai cũng hoàn thành xong việc, rồi lại quan tâm hỏi thăm nhau xem ai khỏe, ai có gặp khó khăn gì không."

Giữa chiến tranh, sự quan tâm đôi khi chỉ là một lời hỏi thăm sau trận đánh, một phần cơm sẻ nửa hay một cái nắm tay động viên trước giờ làm nhiệm vụ.

Những điều bình dị ấy đã giúp những người lính thêm vững lòng để tiếp tục chiến đấu.

Chiến tranh có thể cướp đi tuổi trẻ.

Có thể lấy đi nhiều người đồng đội.

Nhưng cũng chính trong những năm tháng khốc liệt ấy, tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện và trở thành một trong những điều thiêng liêng nhất trong cuộc đời người lính.

Đến hôm nay, khi mái đầu đã bạc trắng, ông Nguyễn Hữu Hài vẫn luôn nhắc về những bữa cơm giữa chiến trường với sự biết ơn và xúc động. Bởi trong ký ức của ông, đó không chỉ là bữa ăn, mà còn là biểu tượng của tình người, của sự sẻ chia và của sức mạnh đoàn kết đã giúp những người lính vượt qua những năm tháng gian khổ nhất.

Nguyễn Hữu Hài nhắn nhủ:

Bom đạn có thể làm đổ những cây cầu, cày xới những cánh rừng và tàn phá biết bao vùng đất, nhưng không thể phá vỡ tình đồng chí của những người lính. Chính sự yêu thương, sẻ chia và tinh thần "không bỏ lại ai phía sau" đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua chiến tranh. Đó cũng là giá trị bền vững mà các thế hệ hôm nay cần gìn giữ và tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn