Bát Cơm Giữa Mưa Bom (1)
Câu chuyện kể về một người phụ nữ ở vùng hậu phương gần tuyến lửa Trường Sơn. Trong những ngày bom đạn ác liệt, bà vẫn lặng lẽ nấu cơm, tiếp tế cho những đoàn bộ đội hành quân qua làng, dù luôn phải đối mặt với nguy hiểm.
Bà Lê Thị Hạnh năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh, bà thường nói đó là thời gian khó khăn nhưng cũng đầy nghĩa tình.
Ngày ấy, ngôi làng nhỏ của bà nằm gần một con đường mòn trên tuyến Trường Sơn. Ban ngày, rừng núi yên tĩnh, nhưng ban đêm từng đoàn bộ đội âm thầm hành quân qua.
Một buổi chiều năm 1970, khi bà đang nhóm bếp nấu cơm, tiếng máy bay bỗng rít lên trên bầu trời. Chỉ vài phút sau, bom nổ rung chuyển cả khu rừng. Khói bụi phủ kín con đường.
Khi tiếng bom vừa dứt, bà nhìn ra phía đường và thấy một nhóm bộ đội đang trú dưới tán cây. Họ vừa hành quân suốt nhiều giờ, quần áo lấm lem bùn đất.
Bà vội chạy vào nhà, múc nồi cơm vừa chín, thêm ít rau rừng và muối vừng rồi mang ra cho họ.
Một anh lính trẻ ngại ngùng nói:
“Bom còn có thể quay lại, bác vào nhà cho an toàn đi ạ.”
Nhưng bà chỉ cười hiền:
“Các chú còn đi xa hơn nhiều. Ăn bát cơm nóng rồi hãy đi.”
Những người lính ngồi vội bên bờ đất, chia nhau từng bát cơm nóng hổi. Giữa rừng chiều đầy khói bom, bữa cơm giản dị ấy khiến ai cũng thấy ấm lòng.
Trước khi rời đi, một người lính quay lại nói với bà:
“Sau này hòa bình, nếu còn sống, chúng cháu sẽ quay lại thăm bác.”
Nhiều năm trôi qua, chiến tranh kết thúc. Có người trở lại làng tìm bà Hạnh, mang theo những kỷ niệm của ngày xưa. Họ vẫn nhắc mãi bát cơm nóng giữa mưa bom – bát cơm nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm lớn lao của người dân hậu phương.
Bà Hạnh mỗi lần nghe vậy chỉ nhẹ nhàng nói:
“Ngày ấy ai cũng làm như thế thôi. Vì đất nước, vì các con ngoài mặt trận.”
Và đối với bà, ký ức ấy luôn là một phần không thể quên của một thời hoa lửa đầy gian khó nhưng nghĩa tình sâu đậm.


