Bát cơm giữa mùa bom
Trong những ngày bom đạn ở Quảng Trị, một người mẹ nghèo đã chia sẻ bát cơm cuối cùng cho những người lính hành quân qua làng.
Chiến tranh khiến làng quê Gio Linh tiêu điều. Nhà cửa đổ nát, ruộng đồng hoang hóa. Gia đình bà Võ Thị Lan sống trong căn hầm nhỏ cạnh bờ tre.
Một buổi chiều mưa, có bốn người lính ghé vào xin nước uống. Họ gầy gò, quần áo lấm đầy bùn đất sau nhiều ngày hành quân.
Trong nhà lúc ấy chỉ còn một nồi cơm nhỏ dành cho cả gia đình. Nhìn những người lính trẻ tuổi, bà Lan lặng lẽ chia cơm thành từng bát rồi mang ra.
Một chiến sĩ ngại ngùng nói:
“Mẹ giữ lại cho các em nhỏ ăn đi ạ.”
Bà Lan mỉm cười:
“Các con còn phải đi đánh giặc. Có sức mới giữ được làng quê này.”
Nhiều năm sau chiến tranh, một trong những người lính hôm ấy tìm trở lại ngôi làng cũ. Ông mang theo bức ảnh chụp đồng đội năm xưa và nghẹn ngào gọi:
“Mẹ Lan còn nhớ chúng con không?”
Cuộc gặp gỡ khiến cả xóm nhỏ xúc động. Với người lính năm ấy, bát cơm đơn sơ giữa mùa bom chính là tình người không thể nào quên.



