Cựu Thanh niên xung phong

Bát Cơm Giữa Mưa Bom

Câu chuyện kể về kỷ niệm của bà Nguyễn Thị Lan khi tham gia đội dân công hỏa tuyến vận chuyển lương thực ra chiến trường. Trong hoàn cảnh bom đạn khốc liệt, một bát cơm giản dị được chia sẻ giữa những người lính và dân công đã trở thành biểu tượng của tình quân dân gắn bó và tinh thần vượt qua gian khổ trong “một thời hoa lửa”.

Lai Châu10/03/2026Giàng Thị Thắm (Trường mầm non Trung Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt, bà Nguyễn Thị Lan khi ấy mới 19 tuổi đã tình nguyện tham gia đội dân công hỏa tuyến. Công việc của bà và các chị em là gùi gạo, muối, thuốc men băng qua rừng sâu để tiếp tế cho bộ đội đang chiến đấu ngoài mặt trận.

Những con đường rừng quanh co, trơn trượt vì mưa, lại thường xuyên bị máy bay địch ném bom. Có những ngày đoàn dân công phải đi suốt đêm để tránh bị phát hiện. Lưng ai cũng nặng trĩu gùi hàng, nhưng không ai than vãn.

Một buổi trưa nọ, khi đoàn đang nghỉ chân bên bìa rừng thì tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Mọi người nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Sau khi bom ngừng rơi, ai nấy mới dám ra khỏi hầm đất.

Một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bộ đội gần đó bị thương nhẹ. Bà Lan vội lấy phần cơm nắm của mình, bẻ ra một nửa đưa cho anh. Anh lính ban đầu từ chối vì biết dân công cũng rất thiếu thốn lương thực. Nhưng bà Lan chỉ cười và nói:

“Các anh còn phải chiến đấu, chúng tôi chỉ gùi gạo thôi. Các anh ăn đi cho có sức.”

Cuối cùng, họ cùng nhau ngồi bên gốc cây, chia sẻ bát cơm đơn sơ giữa rừng. Không có thức ăn gì ngoài ít muối vừng, nhưng ai cũng thấy ấm lòng.

Nhiều năm sau ngày hòa bình, bà Lan vẫn nhớ mãi bữa cơm giản dị ấy. Bà thường nói rằng:
“Thời chiến tranh khổ thật, nhưng tình người lúc đó thì không gì sánh được.”

Câu chuyện về bát cơm giữa mưa bom đã trở thành một ký ức sâu sắc của “một thời hoa lửa”, thể hiện tình quân dân keo sơn và tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn