BÁT CƠM GIỮA MƯA BOM
Trong chiến tranh, có những chiến công được ghi vào lịch sử bằng những trận đánh lớn, nhưng cũng có những chiến công được viết nên từ những điều bình dị: một bát cơm sẻ nửa, một ngụm nước nhường nhau, một lời động viên đúng lúc. Câu chuyện "Bát cơm giữa mưa bom" kể về tình đồng đội thiêng liêng của những người Thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn.
"Mỗi khi nhớ về những năm tháng làm Thanh niên xung phong, điều tôi nhớ nhất không phải là những hố bom hay những lần đối mặt với cái chết, mà là tình đồng đội.
Đó là một buổi trưa mùa hè năm 1968.
Sau gần một ngày đêm san lấp hố bom, cả đơn vị ai cũng kiệt sức. Lương thực tiếp tế chưa đến, mỗi người chỉ còn một nắm gạo đủ nấu được một bát cơm nhỏ.
Khi bếp vừa bắc lên thì còi báo động vang lên. Máy bay Mỹ lại đến.
Tất cả nhanh chóng tản ra ẩn nấp.
Bom nổ liên tiếp, đất đá vùi lấp cả khu bếp. Đến khi yên tiếng bom, nồi cơm cũng bị hất tung, chỉ còn sót lại một bát cơm còn nguyên.
Cả tổ có tám người.
Ai cũng đói.
Ai cũng đã làm việc suốt gần hai mươi tiếng đồng hồ.
Mọi người nhìn nhau rồi cười.
Không ai đưa tay nhận trước.
Đúng lúc ấy, một đồng chí trẻ trong tổ bị ngất vì đói và mất sức.
Chị tổ trưởng lặng lẽ bưng bát cơm đến, xúc từng thìa nhỏ đút cho đồng chí ấy ăn.
Có người nói:
'Chị cũng chưa ăn gì mà.'
Chị cười hiền:
'Còn sức thì còn làm được. Em ấy ngã rồi, phải để em ấy khỏe lại.'
Sau đó, bảy người còn lại chia nhau từng củ sắn luộc còn sót trong ba lô.
Chiều hôm ấy, chúng tôi lại tiếp tục ra đường làm nhiệm vụ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Mấy ngày sau, đoàn xe chở hàng vượt qua an toàn.
Người đồng đội hôm ấy sau này trở thành một cán bộ chỉ huy. Mỗi lần gặp lại, anh đều nhắc đến bát cơm năm ấy.
Anh nói:
'Điều nuôi tôi sống không chỉ là bát cơm, mà là tình người của những người Thanh niên xung phong.'
Giờ đây đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, chúng tôi vẫn gặp nhau mỗi dịp kỷ niệm ngày truyền thống.
Có người tóc đã bạc trắng.
Có người phải chống gậy.
Nhưng nhắc đến bát cơm năm ấy, ai cũng rưng rưng.
Chúng tôi hiểu rằng, chiến tranh có thể cướp đi tuổi trẻ, nhưng không bao giờ cướp được tình đồng chí, đồng đội.
Đó là điều quý giá nhất mà lực lượng Thanh niên xung phong để lại cho thế hệ hôm nay."



