Bài viết

BÁT CƠM GIỮA NGÀY GIẢI PHÓNG

Đắk Lắk01/05/2026Nguyễn Ngọc Quế Như (Khoa Sư phạm, Trường Đại học Phú Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư năm 1975.

Những ngày cuối cùng của chiến tranh, miền Nam như nín thở trước giờ khắc lịch sử. Trên những con đường đất đỏ, những cánh đồng cháy nắng, đoàn quân giải phóng vẫn lặng lẽ tiến về phía trước. Không kèn trống, không phô trương, chỉ có những bước chân dồn dập và ý chí không gì lay chuyển nổi.

Trong đoàn quân ấy có một người lính trẻ tên Minh.

Minh nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi. Ngày rời quê, mẹ tiễn anh ra tận đầu làng. Bà không khóc, chỉ nắm tay anh thật chặt, rồi lặng lẽ đặt vào tay anh một nắm cơm nguội, gói trong chiếc khăn cũ.

“Đi mạnh giỏi nghe con… Ráng sống mà về.”

Minh gật đầu. Anh không dám nhìn lâu vào mắt mẹ, vì sợ mình sẽ không đủ can đảm để bước tiếp.

Những năm tháng sau đó, Minh đi qua biết bao chiến trường. Anh đã quen với tiếng súng, quen với những đêm hành quân không ngủ, quen cả với cảm giác mất mát khi đồng đội ngã xuống. Nhưng có một thứ anh không bao giờ quen được – đó là nỗi nhớ nhà.

Đặc biệt là những bữa cơm.

Giữa chiến trường, bữa ăn thường chỉ là nắm gạo rang, chút muối, hoặc củ sắn đào vội bên đường. Mỗi lần như thế, Minh lại nhớ đến mâm cơm quê – có bát canh rau, con cá kho, và tiếng mẹ gọi:

“Minh ơi, vô ăn cơm con!”

Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức.

Những ngày cuối tháng 4/1975, đơn vị của Minh nhận lệnh tiến nhanh về Sài Gòn. Nhịp độ hành quân dồn dập hơn bao giờ hết. Mỗi bước đi đều mang theo hy vọng kết thúc chiến tranh, nhưng cũng chất chứa không ít hiểm nguy.

Một buổi trưa, khi mặt trời đứng bóng, đơn vị dừng chân tại một xóm nhỏ ven đường. Ai nấy đều kiệt sức. Ba lô nhẹ dần vì lương thực đã gần cạn. Cái đói len lỏi trong từng hơi thở.

Minh ngồi dựa vào gốc dừa, môi khô khốc. Anh đưa mắt nhìn quanh – những mái nhà tranh im lìm, vài đứa trẻ đứng nép sau hàng rào, nhìn các anh lính với ánh mắt vừa tò mò vừa e dè.

Bất chợt, một cánh cửa hé mở.

Một bà má bước ra. Dáng người gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc trắng. Bà nhìn những người lính hồi lâu, ánh mắt vừa xót xa vừa trìu mến.

“Các con… đói không?” – bà hỏi, giọng run run.

Không ai trả lời. Nhưng ánh mắt của họ đã thay cho lời nói.

Bà quay vào nhà. Không lâu sau, bà bưng ra một nồi cơm còn nóng, khói bay nghi ngút. Theo sau là đĩa cá kho, rổ rau luộc và chén nước mắm giản dị.

“Nhà má nghèo… không có gì nhiều. Các con ăn tạm cho lại sức mà đi đánh giặc.”

Minh sững người.

Anh nhận bát cơm từ tay bà. Hạt cơm trắng, mềm và thơm đến lạ. Anh đưa lên miệng, nhưng chưa kịp ăn thì cổ họng đã nghẹn lại.

Đã bao lâu rồi anh chưa được ăn một bữa cơm đúng nghĩa?

Đồng đội của anh cũng vậy. Họ ăn trong im lặng, nhưng ai cũng hiểu – đây không chỉ là một bữa ăn, mà là cả tấm lòng của người dân gửi gắm.

Minh khẽ hỏi:

“Má ơi… tụi con ăn hết rồi má lấy gì ăn?”

Bà má cười hiền, ánh mắt sáng lên:

“Các con lo đánh giặc cho xong đi. Đất nước yên rồi, má ăn gì cũng được.”

Câu nói ấy nhẹ nhàng, nhưng như khắc sâu vào tim Minh.

Chiều hôm đó, đơn vị tiếp tục lên đường. Trước khi đi, Minh quay lại. Bà má vẫn đứng đó, tay che nắng, nhìn theo từng bước chân của họ.

Không ai nói gì. Nhưng tất cả đều hiểu – họ không được phép thất bại.

Những ngày sau đó là chuỗi trận đánh khốc liệt. Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng xe tăng gầm rú… tất cả hòa thành một bản nhạc dữ dội của chiến tranh. Nhưng trong lòng Minh, giữa những âm thanh ấy, vẫn có một khoảng lặng – nơi lưu giữ hình ảnh bát cơm ngày hôm đó.

Chính hình ảnh giản dị ấy đã giúp anh đứng vững trong những giây phút cam go nhất.

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Tin chiến thắng vang lên.

Cả đơn vị như vỡ òa. Có người cười, có người khóc, có người lặng đi không nói nên lời. Minh đứng giữa dòng người, nước mắt chảy dài.

Anh nghĩ đến mẹ.

Nghĩ đến bà má ven đường.

Nghĩ đến những bữa cơm chưa kịp ăn cùng đồng đội đã ngã xuống.

Chiến tranh đã kết thúc.

Nhưng những ký ức ấy sẽ còn mãi.

Nhiều năm sau, khi đã trở thành một người lính già, Minh vẫn thường kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe.

Ông nói:

“Chiến thắng không chỉ đến từ súng đạn… mà còn từ những bát cơm như vậy.”

Một bát cơm giản dị.

Nhưng chứa đựng cả tình người.

Chứa đựng niềm tin.

Và chứa đựng cả một thời hoa lửa không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn