Bài viết

Bát Cơm Giữa Rừng

Một bát cơm giản dị giữa rừng sâu trở thành kỷ niệm thiêng liêng về tình quân dân và sự sẻ chia trong những ngày gian khó nhất.

Gia Lai06/05/2026Đỗ Lê Công Thành (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Sáu kể rằng những năm tháng đi tải lương thực trên tuyến đường Trường Sơn là quãng thời gian gian khổ nhưng cũng đầy nghĩa tình. Gạo phải gùi trên lưng, đi hàng chục cây số đường rừng, mưa nắng thất thường, bữa đói bữa no là chuyện thường. Một lần, khi đoàn của bà vừa dừng chân nghỉ bên một bìa rừng, họ gặp một tổ bộ đội vừa hành quân dài ngày. Nhìn ai cũng gầy rộc, quần áo lấm lem, rõ ràng đã lâu chưa có một bữa ăn tử tế. Trong số đó có một chiến sĩ trẻ tên là Phan Văn Hùng. Anh cười rất hiền, nhưng ánh mắt thì lộ rõ sự mệt mỏi. Bà Sáu và mọi người bàn nhau nấu cơm ngay tại chỗ, dù số gạo mang theo cũng không nhiều. Họ chia từng nắm gạo, nấu thành một nồi cơm nhỏ. Khi cơm chín, mỗi người chỉ được một bát lưng lửng. Bà Sáu nhớ rõ mình đã đưa bát cơm cho Hùng. Anh đón lấy bằng hai tay, nói nhỏ:
“Lâu rồi… tôi mới lại thấy cơm trắng.” Nhưng khi mọi người bắt đầu ăn, Hùng lại đặt bát cơm xuống, chia một nửa cho một đồng đội bị sốt đang nằm bên gốc cây. Bà Sáu bảo: “Cậu ăn đi, còn sức mà đi tiếp.”
Hùng chỉ cười: “Anh ấy cần hơn.” Bữa cơm hôm đó không ai nói nhiều, chỉ có tiếng muỗng chạm vào bát và tiếng gió rừng xào xạc. Vài ngày sau, bà Sáu nghe tin đơn vị của Hùng đã gặp trận đánh lớn. Hùng đã hy sinh khi đang cố đưa đồng đội bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm. Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại, bà vẫn không quên hình ảnh người lính trẻ ngồi bên bát cơm giản dị, sẵn sàng sẻ chia dù chính mình cũng đang thiếu thốn. Bà nói: “Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng làm sáng lên những điều đẹp nhất của con người.” Với bà, bát cơm năm ấy không chỉ là thức ăn – mà là một minh chứng cho tình người, cho sự hy sinh thầm lặng, và cho những trái tim luôn biết nghĩ đến người khác, ngay cả trong lúc khó khăn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn