Bài viết

"BÁT CƠM GIỮA RỪNG"

Quảng Ninh03/07/2026Lê Xuân Quyết (Đoàn phường Uông Bí)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Đã hơn 50 năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhắm mắt lại, bác vẫn nhớ như in những ngày hành quân trong rừng Trường Sơn.

Hôm ấy, đơn vị bác đã ba ngày liền chỉ ăn lương khô và uống nước suối. Ai cũng đói cồn cào nhưng vẫn phải tiếp tục hành quân vì nhiệm vụ. Đến chiều muộn, đơn vị dừng chân gần một bản làng nhỏ.

Một cụ già người dân tộc lặng lẽ mang đến một nồi cơm độn sắn cùng vài quả trứng luộc. Cụ nói: 'Các con ăn đi, đánh giặc cho đất nước yên bình.'

Cả tiểu đội nhìn nồi cơm mà chẳng ai dám ăn trước. Người này nhường người kia vì ai cũng biết lương thực của bà con lúc đó vô cùng thiếu thốn.

Cuối cùng, đồng chí tiểu đội trưởng chia đều từng bát cơm. Mỗi người chỉ được một ít, nhưng chưa bao giờ bác thấy bát cơm nào ngon đến thế. Không phải vì gạo ngon, mà vì trong đó có tình thương của nhân dân, có niềm tin gửi gắm vào những người lính.

Đêm hôm đó, đơn vị lại lên đường. Có những đồng đội hôm ấy cùng ăn chung bát cơm, nhưng chỉ vài ngày sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Mỗi lần nhớ lại, bác không chỉ nhớ những gian khổ, mà nhớ nhất là tình đồng đội. Trong chiến tranh, người lính sẵn sàng nhường nhau ngụm nước cuối cùng, tấm áo cuối cùng, thậm chí hy sinh bản thân để đồng đội được sống.

Bây giờ đất nước hòa bình rồi, nhìn các cháu được học hành, vui chơi, bác thấy mọi sự hy sinh ngày ấy đều xứng đáng. Bác chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, yêu Tổ quốc và không bao giờ quên những người đã ngã xuống để đổi lấy cuộc sống hôm nay."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn