Người có công giúp đỡ cách mạng

Bát Cơm Giữa Trận Địa

Một kỷ niệm giản dị nhưng sâu sắc về tình đồng đội trong chiến tranh, khi những người lính chia sẻ với nhau từng bát cơm giữa bom đạn.

Lai Châu10/03/2026Hà Thị Phóng (xã Tân Uyên)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là vào mùa mưa năm 1973, khi đơn vị tôi đang làm nhiệm vụ ở một khu rừng gần chiến trường Quảng Trị. Những ngày ấy mưa dầm liên tục, đường tiếp tế rất khó khăn nên lương thực của đơn vị khá thiếu thốn. Một buổi trưa sau khi hành quân dài, cả tiểu đội dừng lại nghỉ trong một hầm trú ẩn tạm. Mỗi người chỉ được phát một bát cơm nhỏ và ít muối vừng. Ai cũng đói nhưng vẫn cố ăn chậm để giữ sức. Trong tiểu đội có một chiến sĩ trẻ tên Tuấn, mới vào đơn vị chưa lâu. Hôm đó Tuấn bị sốt cao vì dầm mưa nhiều ngày. Cậu chỉ ngồi dựa vào vách hầm, nhìn bát cơm mà không ăn nổi. Thấy vậy, anh Bình – tiểu đội phó – lặng lẽ chia nửa bát cơm của mình sang cho Tuấn rồi nói:
“Ăn đi em, phải có sức mới vượt qua được.” Không chỉ anh Bình, từng người trong tiểu đội cũng lặng lẽ gắp sang cho Tuấn một ít cơm của mình. Chỉ một lúc, bát cơm của Tuấn đã đầy hơn lúc đầu. Tuấn nhìn bát cơm, mắt đỏ lên:
“Em cảm ơn các anh… sau này em khỏe lại, em sẽ gánh phần việc nặng cho mọi người.” Chúng tôi chỉ cười, không ai nói gì thêm. Trong chiến tranh, những điều nhỏ bé như vậy lại khiến chúng tôi cảm thấy ấm lòng giữa bom đạn. Đến bây giờ, sau nhiều năm hòa bình, tôi vẫn nhớ rất rõ bát cơm ngày hôm đó. Nó không chỉ là thức ăn, mà còn là tình đồng đội – thứ đã giúp chúng tôi vượt qua những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn