Bát Cơm Gom Góp Nuôi Tráng Sĩ
Vũ Quỳnh Anh

Bên gác bếp xám tàn và chõng tre xiêu quẹo, người mẹ nghèo làng Phù Đổng lặng lẽ nhìn đứa con trai ba tuổi vẫn nằm bất động, chưa một lần cất tiếng gọi "Mẹ ơi". Dẫu lòng quặn đau trước cảnh giặc dữ tàn phá quê hương, bà vẫn bền bỉ chắt chiu từng giọt sữa, từng mớ rau nuôi con qua ngày. Cho đến một buổi chiều, tiếng loa xé tan sự oi nồng của làng quê: nhà vua tìm người tài giỏi ra gánh vác cõi bờ. Như có ngọn lửa thần thắp lên trong ánh mắt, đứa trẻ bỗng ngồi dậy, cất tiếng đòi gặp sứ giả để nhận lệnh ra trận.
Kể từ phút ấy, mái nhà tranh nhỏ không còn chứa nổi sức phổng phao kỳ diệu của cậu bé. Nhìn đứa trẻ ăn bao nhiêu cũng vẫn đói, người mẹ rấn rấn nước mắt vì bất lực. Thương cảnh góa phụ nghèo và đau xót trước vận nước nghiêng ngửa, bà con xóm giềng đã cùng nhau gánh gạo, mang khoai, đưa từng cuộn vải sang chung tay nuôi Gióng. Mỗi hạt gạo đưa sang là một tấm lòng, mỗi củ khoai sẻ chia là một lời gửi gắm niềm tin đánh đuổi quân thù.
Nhờ tình yêu thương che chở của xóm làng, cậu bé âm thầm lớn lên bằng chắt chiu bách tính đã vươn vai thành vị tráng sĩ mình cao hơn trượng. Phút giây Gióng phi ngựa sắt lao vào trận tuyến, mang theo hơi ấm của nghìn bát cơm quê hương, người dân Phù Đổng hiểu rằng họ không chỉ nuôi dưỡng một đứa trẻ, mà đã cùng nhau thắp sáng ngọn lửa bất khuất của cả một dân tộc.



