Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Bát Cơm Nắm Chia Đôi

Một câu chuyện giản dị nhưng xúc động về tình đồng đội nơi chiến trường, khi sự sống đôi khi được giữ lại bằng một phần ăn nhỏ bé.

An Giang13/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã Hòn Nghệ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, Phan Văn Lợi là chiến sĩ bộ binh thuộc một đơn vị đóng quân ở vùng rừng núi. Điều kiện sinh hoạt rất thiếu thốn, lương thực lúc có lúc không, mỗi bữa ăn đều phải chia rất chặt chẽ.

Một ngày sau trận hành quân dài, đơn vị chỉ còn rất ít lương thực dự trữ. Mỗi người được phát đúng một bát cơm nắm nhỏ, đủ để cầm cự qua ngày.

Trong tổ của Lợi có một chiến sĩ trẻ tên Hùng. Sau trận đi trinh sát, Hùng trở về trong tình trạng kiệt sức, chưa kịp nhận phần ăn của mình thì đã ngất lịm vì đói và mệt.

Nhìn thấy vậy, Lợi lặng lẽ bẻ đôi phần cơm nắm của mình. Một nửa anh để lại, một nửa đặt cạnh Hùng khi cậu tỉnh dậy.

Khi Hùng mở mắt, thấy phần cơm nhỏ bên cạnh, cậu hiểu ngay. Nhưng cậu chỉ lắc đầu:

“Anh ăn đi, em chịu được.”

Lợi không nói gì, chỉ đẩy phần cơm về phía Hùng:
“Trong rừng này, không ai sống một mình được.”

Họ chia nhau phần cơm nắm ấy trong im lặng. Không nhiều, nhưng đủ để tiếp tục hành quân thêm một chặng đường dài.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại, Lợi chỉ nói một câu đơn giản:
“Ngày đó, không phải cơm cứu người, mà là tình đồng đội.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn