Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Bát cơm nắm trên đường ra trận

Nghệ An18/07/2026Hoàng Thị Phượng PBT Đoàn xã (Xã Đông Thành)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

“Bát cơm nắm trên đường ra trận”

Tác giả: Hoàng Thị Phượng – PBT Đoàn xã Đông Thành

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Lê Văn Nhung - sinh năm 1935

Đơn vị: Đại đội 2, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 95, Sư đoàn 325

Chức vụ trong khi tham gia chiến đấu : Chiến sĩ bộ binh

Tham gia chiến đấu: hành quân chiến đấu, bảo vệ tuyến vận chuyển, đào công sự, vận chuyển đạn, tải thương và trực tiếp tham gia chiến đấu khi có lệnh.

Hiện nay: Thương binh

“Bát cơm nắm trên đường ra trận”

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất miền Trung nghèo khó nhưng giàu truyền thống yêu nước. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, như bao thanh niên cùng thời, tôi lên đường nhập ngũ với một suy nghĩ giản dị: còn giặc thì còn phải đánh, còn Tổ quốc gọi thì thanh niên phải đi.

Trong đơn vị, tôi là chiến sĩ bộ binh, được giao nhiệm vụ hành quân chiến đấu, bảo vệ tuyến vận chuyển, đào công sự, vận chuyển đạn, tải thương và trực tiếp tham gia chiến đấu khi có lệnh.

Kỷ niệm tôi nhớ nhất là một đêm hành quân qua rừng. Đêm ấy trời mưa tầm tã, đường trơn như đổ mỡ. Mỗi người mang trên vai ba lô, súng đạn và mấy nắm cơm gói trong lá chuối. Cơm đã nguội, lại lẫn mùi khói bếp, nhưng với người lính chúng tôi khi ấy, đó là thứ quý giá vô cùng.

Đi bên cạnh tôi là một đồng đội trẻ tên Hòa. Hòa mới vào đơn vị chưa lâu, dáng người nhỏ, nước da còn trắng, nhìn là biết vừa rời ghế nhà trường. Đường xa, vai nặng, cậu ấy bước loạng choạng rồi ngã xuống bên vệ đường.

Tôi đỡ Hòa dậy, lấy trong ba lô nắm cơm cuối cùng đưa cho cậu ấy:
“Ăn đi cho có sức. Phía trước còn xa lắm.”

Hòa lắc đầu:
“Anh Nhung ăn đi. Anh còn phải vác thêm hòm đạn.”

Tôi cười:
“Còn đi được là còn chia được. Đồng đội với nhau, không ai để ai đói lại phía sau.”

Hòa cầm nắm cơm, mắt đỏ hoe. Chúng tôi không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ bước tiếp trong mưa.

Ít ngày sau, đơn vị chúng tôi được giao nhiệm vụ chốt giữ một đoạn đường quan trọng, không để địch phá hoại tuyến vận chuyển. Trận đánh diễn ra vào lúc gần sáng. Pháo địch bắn dồn dập, đất đá tung lên mù mịt. Tôi cùng đồng đội bám công sự, giữ vững vị trí.

Trong lúc vận chuyển đạn lên phía trước, tôi thấy Hòa bị thương, nằm gần miệng hào. Không kịp suy nghĩ, tôi bò ra kéo Hòa vào chỗ khuất. Vừa lúc ấy, một quả pháo nổ gần bên. Tôi thấy chân trái đau buốt rồi ngã xuống. Máu thấm ướt cả ống quần.

Đồng đội băng bó tạm cho tôi và định cáng về tuyến sau. Nhưng nhìn trận địa còn đang ác liệt, tôi nói:
“Cứ để tôi ở đây. Khi nào anh em cần tiếp đạn, tôi vẫn còn chuyền được.”

Tôi ngồi tựa vào thành hào, dùng đôi tay còn lành lặn chuyền từng băng đạn cho đồng đội. Đến khi trời sáng, địch rút lui, tuyến đường vẫn được giữ vững. Lúc ấy tôi mới được đưa về trạm quân y.

Vết thương ở chân khiến tôi đi lại khó khăn suốt đời. Sau này, tôi được công nhận là thương binh. Có người hỏi tôi có buồn không khi cơ thể không còn lành lặn như trước. Tôi chỉ nói rằng mình còn sống trở về đã là may mắn, bởi nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại nơi chiến trường, không kịp nhìn thấy ngày hòa bình.

Điều tôi nhớ mãi không chỉ là tiếng súng, tiếng bom, mà là nắm cơm chia đôi trong đêm mưa, là bàn tay đồng đội nắm chặt giữa chiến hào, là tình nghĩa của những người lính sẵn sàng sống chết có nhau.

Bây giờ, chiến tranh đã lùi xa. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại nhức nhối, nhưng tôi xem đó như một phần ký ức của đời mình. Nó nhắc tôi nhớ rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.

Là một thương binh, chỉ mong con cháu hôm nay biết sống nhân ái, biết yêu quê hương, biết trân trọng từng ngày bình yên. Bởi đằng sau bữa cơm đủ đầy, mái trường khang trang và tiếng cười trẻ nhỏ là máu xương, là tuổi trẻ và là những hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn