“Bát cơm sẻ nửa”
Trong những năm kháng chiến gian khổ, cuộc sống của bộ đội và cán bộ còn rất thiếu thốn. Bữa ăn thường chỉ có cơm độn và vài món rau đơn sơ.
Trong những năm kháng chiến gian khổ, cuộc sống của bộ đội và cán bộ còn rất thiếu thốn. Bữa ăn thường chỉ có cơm độn và vài món rau đơn sơ.
Một hôm, trong bữa cơm cùng anh em chiến sĩ, Hồ Chí Minh nhận thấy một chiến sĩ trẻ ngồi ăn có vẻ dè dặt, phần cơm thì ít ỏi.
Bác nhẹ nhàng hỏi:
“Chú ăn có đủ no không?”
Người chiến sĩ ngập ngừng:
“Thưa Bác… cũng tạm ạ.”
Nhìn ánh mắt của anh, Bác hiểu ngay. Không nói thêm, Bác lặng lẽ gắp một nửa phần cơm của mình sang bát của người chiến sĩ.
Người chiến sĩ vội vàng:
“Thưa Bác, Bác ăn đi ạ, chúng cháu quen rồi!”
Bác mỉm cười hiền hậu:
“Các chú ăn no thì mới có sức đánh giặc. Bác ăn thế này là đủ rồi.”
Cả mâm cơm lặng đi. Không ai nói gì, nhưng ai cũng cảm nhận được tình cảm ấm áp mà Bác dành cho từng người.
Trong hoàn cảnh khó khăn, hành động giản dị ấy của Bác đã trở thành nguồn động viên lớn lao, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ trên con đường chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc.



