Bài viết

BÁT CƠM SẺ NỬA

BÁT CƠM SẺ NỬA

Tây Ninh24/04/2026Nguyễn Thị Quế Anh (an ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ


Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, khi cái ăn còn là nỗi lo thường trực của mỗi gia đình, có những điều tưởng chừng rất nhỏ bé lại trở nên vô cùng lớn lao. Đó là tình người, là nghĩa đồng bào, là sự sẻ chia thầm lặng nhưng bền bỉ giữa nhân dân và những người lính nơi tuyến đầu. “Bát cơm sẻ nửa” không chỉ là một hành động giản dị, mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam.

Ở một làng quê nghèo vùng căn cứ kháng chiến, cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn. Ruộng đồng nhiều khi bị bom đạn cày xới, mùa màng thất bát, lương thực trở nên khan hiếm. Những bữa cơm thường chỉ có rau rừng, củ sắn, củ khoai, gạo cũng phải dè sẻn từng nắm nhỏ. Thế nhưng, giữa hoàn cảnh thiếu thốn ấy, khi có bộ đội hành quân qua, người dân vẫn sẵn sàng mở cửa đón tiếp, chia sẻ những gì mình có. Có một gia đình nhỏ trong làng, chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau. Người mẹ tảo tần, ngày ngày ra đồng, lúc thì nhặt từng củ khoai còn sót lại sau vụ thu hoạch, lúc thì hái rau rừng mang về làm bữa. Đứa con còn nhỏ nhưng đã sớm hiểu chuyện, luôn phụ giúp mẹ những việc lặt vặt trong nhà. Một buổi chiều, khi hai mẹ con vừa dọn xong bữa cơm đạm bạc thì có mấy anh bộ đội ghé qua xin nghỉ nhờ. Họ vừa trải qua một chặng hành quân dài, gương mặt ai cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Người mẹ không chút ngần ngại, mời các anh vào nhà, lấy nước cho uống rồi nhìn lại mâm cơm của mình. Mâm cơm hôm ấy chỉ có một bát cơm nhỏ, thêm ít rau luộc và chén muối vừng. Người mẹ lặng lẽ bới cơm ra làm hai phần, một phần để lại cho con, phần còn lại chia đều cho các anh bộ đội. Đứa con nhìn mẹ, rồi nhìn các anh, không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy phần cơm của mình về phía khách. Cử chỉ nhỏ bé ấy khiến những người lính không khỏi xúc động. Một anh bộ đội khẽ nói: “Chúng tôi đi chiến đấu là để bảo vệ quê hương, bảo vệ những mái nhà như thế này. Nhưng hôm nay lại được bà con chia sẻ từng bát cơm thế này, chúng tôi thật sự không biết nói gì hơn.” Người mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu: “Các chú giữ được đất nước, chúng tôi có thiếu một chút cũng không sao.”

Bữa cơm hôm ấy không no, nhưng lại ấm áp lạ thường. Trong gian nhà nhỏ, không có ánh đèn sáng, chỉ có ngọn đèn dầu leo lét, nhưng tình người như lan tỏa khắp nơi. Những câu chuyện được kể, những nụ cười được trao, tất cả tạo nên một khoảnh khắc khó quên giữa thời chiến.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, những người lính năm xưa trở về, có người vẫn còn nhớ rõ căn nhà nhỏ và bát cơm sẻ nửa ngày nào. Họ quay lại tìm, mang theo những món quà giản dị, nhưng điều họ muốn gửi gắm nhiều nhất vẫn là lời cảm ơn chân thành.

Đối với người mẹ và đứa con năm ấy, việc chia sẻ bát cơm chỉ là điều tự nhiên, không cần ghi nhận hay đền đáp. Nhưng chính những hành động giản dị ấy đã góp phần nuôi dưỡng sức mạnh của cả một dân tộc. Đó là nguồn động viên to lớn giúp những người lính vững tin nơi chiến trường, vượt qua mọi gian khó để chiến đấu và chiến thắng.

“Bát cơm sẻ nửa” không chỉ là câu chuyện của một gia đình, mà là hình ảnh tiêu biểu cho hàng triệu tấm lòng trên khắp đất nước trong những năm tháng kháng chiến. Dù thiếu thốn về vật chất, nhưng tình cảm và sự đoàn kết thì luôn đầy ắp. Chính điều đó đã tạo nên sức mạnh vô hình, giúp dân tộc ta vượt qua mọi thử thách.

Ngày nay, khi cuộc sống đã đủ đầy hơn, câu chuyện về bát cơm sẻ nửa vẫn còn nguyên giá trị. Nó nhắc nhở mỗi người về truyền thống “lá lành đùm lá rách”, về tinh thần sẻ chia trong cộng đồng. Đồng thời, đó cũng là bài học quý giá cho thế hệ trẻ – biết trân trọng những gì mình đang có và luôn sống với tấm lòng nhân ái.

Bát cơm ngày xưa có thể nhỏ bé, giản dị, nhưng ý nghĩa của nó thì vô cùng lớn lao. Nó là minh chứng cho tình người, cho lòng yêu nước, và cho sức mạnh đoàn kết của dân tộc Việt Nam – sức mạnh đã làm nên những trang sử hào hùng, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình và hạnh phúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn