Bát cơm sẻ nửa
Bát cơm sẻ nửa chan chứa tình thương yêu
Ở một xóm nhỏ của xã Kim Phượng, có gia đình bà cụ neo đơn sống trong căn nhà vách đất. Những năm khó khăn, cái ăn còn thiếu thốn, vậy mà mỗi lần bộ đội hành quân qua, bà vẫn cố nấu nồi cơm đãi các anh.
Một lần, đơn vị bộ đội dừng chân dài ngày. Thấy hoàn cảnh bà quá khó khăn, anh nuôi của đơn vị – mọi người gọi là anh Tư – đã lặng lẽ mang phần gạo của mình sang biếu lại.
Không chỉ vậy, anh còn cùng đồng đội sửa lại mái nhà dột nát, đắp lại bờ rào, trồng thêm luống rau.
Có hôm, bà cụ xúc động nói:
“Các con đi đánh giặc đã khổ, còn lo cho bà làm gì…”
Anh Tư chỉ cười:
“Bà nuôi bộ đội, bộ đội lại nuôi bà, có gì đâu mà ngại!”
Sau này, khi đơn vị rời đi, bà cụ vẫn giữ lại chiếc bát sứ sứt miệng – chiếc bát mà anh Tư từng dùng – như một kỷ vật. Đó không chỉ là bát cơm, mà là tình quân dân sâu nặng.



