Bát Cơm Vắt Dưới Rừng Sác
Giữa điều kiện khắc nghiệt của rừng sác, Tấn đã nhường phần cơm vắt cuối cùng cho Thành để bạn có sức hoàn thành nhiệm vụ. Khi Thành bị thương, Tấn đã bất chấp hiểm nguy để cứu đồng đội. Tình đồng chí ở đây là sự nhường nhịn và đùm bọc nhau trong hoàn cảnh khốn cùng nhất, nơi miếng ăn và sự sống luôn được dành cho người yếu hơn.
Trong một nhiệm vụ phục kích tàu địch trên sông lòng Tàu, tổ đặc công của Tấn và Thành phải ngâm mình dưới bùn lầy của rừng sác suốt hai ngày đêm. Nước mặn ngấm vào những vết xước trên da thịt đau rát, muỗi rừng bu kín nhưng họ phải tuyệt đối giữ im lặng.
Đến ngày thứ ba, lương thực chỉ còn duy nhất một nắm cơm vắt đã bị nước mặn thấm vào, sũng nước và bốc mùi. Tấn, người tổ trưởng, bẻ đôi nắm cơm, đưa phần to hơn cho Thành – người chiến sĩ trẻ nhất tổ đang lả đi vì đói và sốt."Thành, ăn đi em. Ăn để có sức mà lặn đặt mìn." – Tấn thì thầm.
Thành nhìn phần cơm nhỏ hơn trong tay đàn anh, lắc đầu: "Anh ăn đi, anh còn phải chỉ huy, em chịu được."Tấn nghiêm mặt: "Đây là lệnh! Mày còn trẻ, sức bền không bằng tao. Nếu mày ngất, một mình tao không xoay sở nổi khối thuốc nổ đó đâu."Thành nuốt miếng cơm mặn chát vị bùn và nước mắt. Nhờ chút sức lực ấy, tối đó khi tàu địch đi ngang, Thành đã dũng cảm lặn sâu xuống đáy tàu để gắn mìn. Khi rút lui, một loạt đạn vu vơ của địch bắn xuống mặt nước trúng vào vai Thành. Tấn không ngần ngại lao ra giữa làn đạn, dìu bạn vào sâu trong rừng đước, vừa dùng bùn đắp vết thương vừa thì thầm cổ vũ.Hòa bình lập lại, ông Tấn và ông Thành vẫn thường xuyên gặp nhau. Trong những bữa tiệc gia đình đầy đủ cao lương mỹ vị, họ vẫn nhắc về nắm cơm vắt sũng nước mặn năm nào. Ông Thành nói:
Thành nhìn phần cơm nhỏ hơn trong tay đàn anh, lắc đầu: "Anh ăn đi, anh còn phải chỉ huy, em chịu được."Tấn nghiêm mặt: "Đây là lệnh! Mày còn trẻ, sức bền không bằng tao. Nếu mày ngất, một mình tao không xoay sở nổi khối thuốc nổ đó đâu."Thành nuốt miếng cơm mặn chát vị bùn và nước mắt. Nhờ chút sức lực ấy, tối đó khi tàu địch đi ngang, Thành đã dũng cảm lặn sâu xuống đáy tàu để gắn mìn. Khi rút lui, một loạt đạn vu vơ của địch bắn xuống mặt nước trúng vào vai Thành. Tấn không ngần ngại lao ra giữa làn đạn, dìu bạn vào sâu trong rừng đước, vừa dùng bùn đắp vết thương vừa thì thầm cổ vũ.Hòa bình lập lại, ông Tấn và ông Thành vẫn thường xuyên gặp nhau. Trong những bữa tiệc gia đình đầy đủ cao lương mỹ vị, họ vẫn nhắc về nắm cơm vắt sũng nước mặn năm nào. Ông Thành nói:
"Nắm cơm ấy không có vị ngọt của gạo, nhưng nó có vị mặn của nghĩa tình đồng chí."



