Bát Gạo Sẻ Chia Và Nghĩa Đảng Lòng Dân
Sau Cách mạng tháng Tám, đất nước ta rơi vào tình thế "ngàn cân treo sợi tóc", vừa có giặc ngoại xâm, vừa có giặc đói, giặc dốt. Tôi lúc đó là cán bộ Việt Minh địa phương, được giao nhiệm vụ triển khai phong trào "Hũ gạo cứu đói" theo lời kêu gọi của Bác Hồ. Bác bảo: "Cứ 10 ngày nhịn ăn một bữa, mỗi tháng nhịn 3 bữa. Đem gạo đó để cứu dân nghèo".
Hình ảnh khiến tôi cảm động nhất là những bà cụ nghèo, bản thân cũng không đủ ăn, nhưng mỗi lần nấu cơm vẫn bốc một nắm gạo bỏ vào cái hũ đất đặt ở đầu xóm. Có những gia đình chỉ còn một bát gạo duy nhất, họ cũng chia đôi: "Một nửa cho nhà mình, một nửa cho Cách mạng". Chúng tôi đi quyên góp, không chỉ nhận được gạo, mà còn nhận được tấm lòng son sắt của nhân dân đối với chính quyền non trẻ.
Chính nhờ những nắm gạo sẻ chia ấy mà chúng ta đã vượt qua nạn đói khủng khiếp, giữ vững được nền độc lập. Tôi nhớ có lần mang gạo đến cho một gia đình đang kiệt quệ, người mẹ già đã khóc và nói: "Nhờ có cụ Hồ, có Việt Minh mà mẹ con tôi mới sống lại". Phong trào đó là bài học lớn nhất về sự đoàn kết. Khi Đảng và dân cùng chung một bát cơm, cùng chung một ý chí, thì không có khó khăn nào là không thể vượt qua. Đó là sức mạnh của một dân tộc biết yêu thương và đùm bọc nhau trong hoạn nạn.



