Bài viết

Bát Muối Trắng Trên Đỉnh Đèo

Bất chấp bom đạn và sự kiệt sức, ông Năm đã cõng người đồng đội trẻ bị thương là Bình, đồng thời bảo vệ túi muối quý giá vượt đường rừng lên cao điểm. Sự bền bỉ của ông đã cứu sống bạn và tiếp sức cho cả đơn vị. Tình đồng chí ở đây là sự tận tụy thầm lặng, là ý chí sắt đá để bảo vệ cả con người và nhiệm vụ đến hơi thở cuối cùng.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, tiểu đội của ông Nămanh Bình nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực lên cao điểm cho một đơn vị đang chốt chặn quân địch. Giữa rừng già Trường Sơn, lương thực cạn kiệt, thứ quý giá nhất họ mang theo không phải là gạo mà là một túi muối trắng – nguồn sức mạnh giúp người lính không bị bủn rủn chân tay khi leo đèo.

Trên đường đi, họ bị máy bay địch oanh tạc. Một mảnh bom găm trúng hông anh Bình. Ông Năm vội vã băng bó cho bạn nhưng vết thương quá sâu, Bình bắt đầu sốt cao và mê sảng. Giữa cơn mê, Bình cứ lẩm bẩm:
  • "Chú Năm ơi... anh em trên kia... đang chờ muối... chú mặc kệ con, chú đi đi..."

Ông Năm nhìn người đồng đội trẻ, chỉ mới mười chín đôi mươi, da dẻ xanh xao vì sốt rét nhưng tay vẫn nắm chặt quai túi muối. Ông quyết định không bỏ bạn. Một vai ông vác bao gạo, vai kia ông cõng Bình, thắt chặt túi muối vào ngực mình.Suốt hai ngày đêm băng rừng vượt suối, đôi chân ông Năm rớm máu, đôi vai đỏ ửng vì sức nặng. Có những lúc kiệt sức, ông định gục xuống, nhưng nghe tiếng thở thoi thóp của Bình trên lưng, ông lại gượng dậy. Để Bình tỉnh táo, ông vừa đi vừa kể chuyện về những cánh đồng lúa chín vàng ở quê nhà, về bát cơm trắng dẻo thơm mà họ sẽ cùng ăn khi hòa bình.Khi lên đến cao điểm, các chiến sĩ ùa ra đón, họ bàng hoàng thấy một ông già gầy gò, mắt đỏ sọc, trên lưng là người đồng đội bất tỉnh nhưng túi muối vẫn khô ráo, vẹn nguyên.Nhiều năm sau, khi gặp lại nhau tại quê nhà, anh Bình giờ đã là một giáo viên, còn ông Năm đã về hưu. Trong bữa cơm sum họp, anh Bình kính cẩn mời ông Năm một bát cơm trắng, rắc lên trên một chút muối tinh túy. Anh nghẹn ngào:
  • "Nếu không có đôi vai của chú Năm ngày ấy, hạt muối này đã không về được tới đích, và con cũng chẳng còn ngồi đây."

Ông Năm cười, bàn tay thô ráp xoa đầu người đồng đội cũ:
  • "Đồng chí với nhau, hạt muối bẻ đôi, cái chết chia nửa, có gì đâu mà kể con ơi!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn