Bát Muối Trắng Trên Đỉnh Đèo
Bất chấp bom đạn và sự kiệt sức, ông Năm đã cõng người đồng đội trẻ bị thương là Bình, đồng thời bảo vệ túi muối quý giá vượt đường rừng lên cao điểm. Sự bền bỉ của ông đã cứu sống bạn và tiếp sức cho cả đơn vị. Tình đồng chí ở đây là sự tận tụy thầm lặng, là ý chí sắt đá để bảo vệ cả con người và nhiệm vụ đến hơi thở cuối cùng.
Năm 1969, tiểu đội của ông Năm và anh Bình nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực lên cao điểm cho một đơn vị đang chốt chặn quân địch. Giữa rừng già Trường Sơn, lương thực cạn kiệt, thứ quý giá nhất họ mang theo không phải là gạo mà là một túi muối trắng – nguồn sức mạnh giúp người lính không bị bủn rủn chân tay khi leo đèo.
"Chú Năm ơi... anh em trên kia... đang chờ muối... chú mặc kệ con, chú đi đi..."
"Nếu không có đôi vai của chú Năm ngày ấy, hạt muối này đã không về được tới đích, và con cũng chẳng còn ngồi đây."
"Đồng chí với nhau, hạt muối bẻ đôi, cái chết chia nửa, có gì đâu mà kể con ơi!"



