Trên mảnh đất Điện Bàn (Quảng Nam) đầy bom đạn, ngôi nhà của Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là nơi sinh thành của những người lính kiên trung, mà còn là một pháo đài cách mạng vững chắc. Dưới nền nhà đắp đất của Mẹ là 5 căn hầm bí mật, nơi nuôi giấu hàng trăm cán bộ, du kích. Một đêm mưa năm 1967, sau tiếng súng nổ vang, hai chiến sĩ du kích người đầy bùn đất chạy vào nhà Mẹ lánh nạn. Mẹ nhanh nhẹn mở nắp hầm ngay dưới bộ phản gỗ cho họ xuống, rồi kéo chiếc chiếu che kín lối vào. Vừa lúc đó, một toán lính Ngụy hùng hổ đạp cửa xông vào, dứ dứ họng súng vào ngực Mẹ đòi tìm cộng sản. Đối mặt với lằn ranh sinh tử, khuôn mặt Mẹ không một chút biến sắc. Mẹ thản nhiên rót bát nước chè xanh bốc khói, bình tĩnh đáp: "Tôi già cả mắt mờ tai lãng, chỉ biết ngồi nấu nước uống cho ấm bụng chứ biết cộng sản nào". Sự gan góc, điềm nhiên của Mẹ khiến kẻ thù không mảy may nghi ngờ nên hậm hực rút lui, bảo vệ an toàn cho các chiến sĩ dưới lòng đất. Đằng sau sự kiên cường ấy là một khúc ruột bầm dập vì đau thương. Lần lượt 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại của Mẹ đã ngã xuống trên các chiến trường. Ngày 30/4/1975, khi cả nước vỡ òa trong niềm vui đại thắng, Mẹ Thứ lặng lẽ ngồi bên bàn thờ chật kín những tấm bằng Tổ quốc ghi công. Mẹ không còn nước mắt để khóc, chỉ biết lặng thầm xếp sẵn những bộ bát đũa trên chiếc phản gỗ trước mỗi bữa ăn, thầm mong các con linh thiêng kéo nhau về sum vầy |