Bát nước chè của bà cụ
Câu chuyện kể lại ký ức của ông Lương Văn Hòa về một bà cụ trong làng đã âm thầm giúp đỡ những người lính hành quân qua quê mình trong thời chiến. Dù chỉ là bát nước chè giản dị, nhưng nó chứa đựng tình cảm và sự động viên lớn lao.
Khoảng năm 1967, chiến tranh đang diễn ra rất khốc liệt. Những đoàn bộ đội thường xuyên hành quân qua làng của ông Lương Văn Hòa để vào chiến trường.
Trong làng có một bà cụ đã ngoài bảy mươi tuổi. Ngày nào bà cũng ngồi bên gốc đa đầu làng với một ấm nước chè xanh.
Mỗi khi thấy bộ đội đi qua, bà lại gọi các anh lính lại nghỉ chân một chút và rót nước cho họ uống.
Bà thường nói:
“Các con đi xa vất vả, uống bát nước cho đỡ mệt rồi hãy đi tiếp.”
Nhiều chiến sĩ trẻ coi bà như mẹ. Họ ngồi nghỉ dưới gốc đa, uống bát nước chè nóng và trò chuyện với bà vài phút trước khi tiếp tục hành quân.
Có lần một anh lính trẻ xúc động nói:
“Chỉ cần bát nước chè của bà thôi là chúng cháu thấy ấm lòng lắm rồi.”
Sau này khi chiến tranh kết thúc, nhiều người lính quay lại thăm làng và vẫn nhắc đến hình ảnh bà cụ với ấm nước chè bên gốc đa.
Đối với ông Hòa, hình ảnh bát nước chè giản dị ấy chính là biểu tượng của tình quân dân sâu nặng trong những năm tháng thời hoa lửa.


