Bát nước chè giữa buổi trưa
Ông Trương Văn Oanh, sinh năm 1952, quê Hưng Yên, sau này gắn bó với vùng đất Hảo Đước, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh. Trong ký ức về những năm tháng tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến, điều ông nhớ nhất lại là một bát nước chè giản dị.
Đó là một buổi trưa nắng gắt, sau nhiều giờ vận chuyển hàng hóa phục vụ tiền tuyến, cả đoàn dừng chân nghỉ bên một căn chòi ven đường. Một người dân mang ra nồi nước chè xanh còn ấm, rót cho từng người một bát. Chẳng có bánh kẹo hay món ăn ngon, chỉ là bát nước chè mộc mạc nhưng ai cũng thấy ấm lòng.
Ông Oanh vẫn nhớ lời của người chủ nhà khi ấy: "Các con ráng giữ sức, hoàn thành nhiệm vụ rồi bình yên trở về." Câu nói ngắn gọn ấy trở thành nguồn động viên để cả đoàn tiếp tục lên đường, mang theo niềm tin và trách nhiệm với nhiệm vụ được giao.
Nhiều năm đã trôi qua, bát nước chè năm ấy vẫn là một ký ức đẹp trong lòng ông. Ông hiểu rằng, trong những ngày gian khó, không chỉ có tinh thần của những người làm nhiệm vụ mà còn có sự đùm bọc, yêu thương của Nhân dân đã tiếp thêm sức mạnh cho mọi người vượt qua thử thách.
Hôm nay, mỗi lần nhắc lại câu chuyện ấy, ông càng thêm trân trọng nghĩa tình quân dân và những giá trị tốt đẹp đã được vun đắp trong những năm tháng gian lao. Đó cũng là điều ông mong các thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn gìn giữ và phát huy trong cuộc sống.



