Bát nước chè xanh chát đắng và nụ cười hiền hậu của mẹ già bản nghèo
Câu chuyện về tình cảm quân dân cá nước mộc mạc mà thiêng liêng ở vùng cao biên giới.
Sức mạnh của quân đội ta làm nên những chiến thắng lừng lẫy chính là nhờ sự đùm bọc, chở che vô điều kiện của nhân dân khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi mái nhà tranh, mỗi căn hầm bí mật đều là những pháo đài vững chắc bảo vệ bộ đội.
Bác Nguyễn Văn Sỹ (cựu chiến binh chiến trường Tây Bắc, nay mang di chứng chất độc da cam) bồi hồi nhớ lại:
Hương vị nghĩa tình: Mùa hè năm 1969, đơn vị của bác hành quân qua một bản nhỏ người Thái nằm sâu trong thung lũng. Cái nắng cháy da thịt cùng những cơn khát cháy cổ sau nhiều giờ leo dốc khiến anh em kiệt sức. Nhìn thấy bộ đội đi qua, một bà má người bản địa liền bưng ra một vại nước chè xanh to đùng, kèm theo mấy củ sắn luộc còn bốc khói nghi ngút mời anh em.
Bác Sỹ nhớ mãi vị chè xanh vừa chát vừa ngọt hậu, cùng nụ cười hiền hậu nếp nhăn nheo của má khi dặn dò từng người: "Uống đi các con, cho lại sức rồi còn đánh giặc. Giặc còn ở đây thì bản làng mình chưa yên, các con cứ yên tâm đánh giặc, có cái ăn cái mặc là u lo được hết". Chén nước chè mộc mạc giữa rừng sâu ấy đã tiếp thêm nguồn năng lượng thể chất và tinh thần vô bờ bến cho những người lính trẻ trên chặng đường hành quân vạn dặm.



