BÁT NƯỚC CHÈ XANH KHI HÀNH QUÂN
BÁT NƯỚC CHÈ XANH KHI HÀNH QUÂN
Tôi là Lê Tiến Dược, người lính của C1, D5, F325. Trong quãng đời quân ngũ nhiều gian khổ, có những kỷ niệm tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại theo tôi suốt cả cuộc đời. Một trong số đó là bát nước chè xanh giản dị, tôi được uống trong một lần hành quân dài ngày. Đến bây giờ, mỗi khi nhấp một ngụm chè nóng, ký ức năm xưa lại hiện về rõ ràng như mới hôm qua.
Hôm ấy, đơn vị tôi nhận lệnh hành quân vượt qua nhiều chặng đường rừng. Ba lô nặng trĩu trên vai, súng đạn, lương thực mang theo đủ dùng, ai nấy đều hiểu đây sẽ là một ngày rất mệt. Trời nắng gắt, gió khô thổi qua những triền đồi trơ trụi. Mồ hôi chảy thành dòng, thấm ướt lưng áo, khát nước đến khô cả cổ họng.
Chúng tôi đi trong đội hình đều bước, ít nói chuyện để giữ sức. Mỗi lần dừng nghỉ ngắn ven đường, ai cũng tranh thủ ngồi bệt xuống đất, mở nắp bi đông uống vài ngụm nước quý như vàng. Nhưng nước mang theo có hạn, phải tính toán cho cả chặng đường dài phía trước. Vì thế, dù khát đến đâu, chúng tôi cũng chỉ dám uống từng ngụm nhỏ.
Gần trưa, đơn vị đi ngang qua một xóm nhỏ ven rừng. Thấy bộ đội hành quân, mấy bà con trong xóm vội ra đứng bên đường nhìn theo. Một cụ già tóc bạc, dáng người gầy gò, gọi chúng tôi dừng lại nghỉ chân. Trong căn nhà đơn sơ, cụ đã kịp nấu sẵn một ấm chè xanh. Những chiếc bát sành được đặt vội trên chiếc bàn gỗ cũ, nước chè còn nóng, tỏa mùi thơm ngai ngái quen thuộc.
Khi cầm bát nước chè trên tay, tôi thấy lòng mình chùng lại. Bát chè xanh không to, nước không nhiều, nhưng lúc ấy quý hơn bất cứ thứ gì. Tôi nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi, rồi ngọt dần nơi cổ họng. Cảm giác mệt mỏi như tan đi phần nào. Nước chè nóng, nhưng uống vào lại thấy người mát hẳn, tinh thần cũng tỉnh táo hơn.
Anh em trong đơn vị chuyền tay nhau những bát chè, ai cũng uống chậm, như sợ uống nhanh quá sẽ hết. Cụ già chỉ cười hiền, bảo: “Các chú đi đường vất vả, có bát nước chè cho đỡ khát là mừng rồi”. Lời nói mộc mạc ấy khiến tôi thấy ấm lòng. Giữa lúc hành quân gian khó, sự quan tâm giản dị của người dân như tiếp thêm sức lực cho người lính.
Chúng tôi nghỉ không lâu. Trước khi đi, cả đơn vị chào cụ, ai nấy đều lưu luyến. Bước tiếp trên con đường nắng gió, tôi thấy đôi chân mình nhẹ hơn lúc trước. Không chỉ vì cơn khát đã được xoa dịu, mà vì trong lòng có thêm một điểm tựa tinh thần. Tôi hiểu rằng, phía sau mỗi bước hành quân của người lính luôn có sự chở che, đùm bọc của nhân dân.
Suốt chặng đường còn lại, dù mệt, tôi vẫn nhớ mãi vị chè xanh ấy. Nó nhắc tôi rằng, mình không chỉ đang hành quân cho đơn vị, mà còn mang theo niềm tin và tình cảm của những con người bình dị ven đường. Chính điều đó giúp tôi cố gắng bước tiếp, không chùn bước trước khó khăn.
Nhiều năm sau, khi đã rời quân ngũ, trở về đời thường, tôi vẫn giữ thói quen uống chè xanh. Mỗi lần nâng bát chè lên, tôi lại nhớ đến buổi trưa hành quân năm ấy, nhớ đến cụ già tóc bạc, nhớ đến anh em C1, D5, F325. Bát nước chè xanh năm xưa không chỉ giải cơn khát, mà còn để lại trong tôi một ký ức ấm áp về tình quân dân, theo tôi suốt cả cuộc đời.



