Bài viết

Bát Nước Chia Đôi Trong Đường Hào

Giữa chiến trường Điện Biên Phủ ác liệt, Hùng đã nhường ngụm nước cuối cùng cho Thắng khi bạn bị thương nặng và mất máu. Sự nhường nhịn và lời động viên chân thành giữa làn tên mũi đạn đã giúp họ vượt qua cái chết. Tình đồng chí ở đây là sự san sẻ tận cùng những điều nhỏ bé nhất để cùng nhau đi đến ngày chiến thắng.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, ThắngHùng nằm trong tiểu đội có nhiệm vụ đào hào áp sát cứ điểm địch. Trời mưa ròng rã, bùn đất đỏ quạch ngập lên tận đầu gối. Dưới làn đạn pháo của địch, những mét hào được đào bằng máu và mồ hôi.

Một buổi chiều, một quả đạn pháo nổ ngay mép hào khiến Thắng bị đất đá vùi lấp. Hùng điên cuồng dùng tay không bới đất, kéo được bạn ra trong tình trạng một chân bị dập nát. Giữa cơn sốt rét rừng hành hạ và vết thương mất máu, Thắng lịm dần đi.Lương thực và nước uống đều cạn kiệt do đường tiếp tế bị cắt đứt. Hùng lục lọi khắp các túi cóc, chỉ còn lại đúng một chút nước ít ỏi dưới đáy bình tông – thứ nước quý giá hơn cả vàng lúc bấy giờ. Anh run run mở nắp bình, kề vào môi Thắng:
  • "Thắng ơi, uống đi! Có nước rồi đây, mày phải sống để thấy ngày mình cắm cờ lên nóc hầm Đờ Cát!"

Thắng tỉnh dậy, nhìn đôi môi nứt nẻ, trắng bệch của Hùng, anh đẩy bình tông ra:
  • "Mày uống đi... mày còn phải cầm xẻng đào hào cho anh em xung phong... Tao không qua khỏi đâu..."

Hùng gắt lên, giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất:
  • "Mày mà chết thì tao đào hào cho ai bước tiếp? Uống nửa thôi, rồi tao với mày cùng uống!"

Nửa bình tông nước ấy đã được hai người lính truyền tay nhau qua lại. Mỗi người chỉ dám nhấp một ngụm nhỏ ở đầu lưỡi rồi lại nhường cho bạn. Sự sẻ chia ấy như một liều thuốc thần kỳ, giúp Thắng cầm cự được cho đến khi quân y đến.Nửa thế kỷ sau, hai ông lão tóc bạc trắng ngồi bên hiên nhà ở một làng quê Bắc Bộ. Ông Thắng nắm lấy bàn tay thô ráp đầy những vết chai của ông Hùng, xúc động nói:
  • "Nửa ngụm nước năm ấy đã giúp tôi sống thêm được 50 năm để ngồi đây với ông."

Ông Hùng cười hiền hậu:
  • "Đồng chí với nhau, đến cái chết còn chia đôi được, huống hồ là ngụm nước hả ông?"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn