Bài viết

Bát Nước Lá Rừng

Giữa những ngày thiếu thuốc men ở chiến trường Tây Ninh, một bát nước lá rừng đã cứu sống người thương binh trẻ và để lại ký ức sâu đậm trong lòng bà Ngô Thị Sen.

Gia Lai19/05/2026Siu Huy (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, vùng căn cứ ở Tây Ninh liên tục bị càn quét. Bà Ngô Thị Sen lúc ấy là y tá dân quân tại một trạm cứu thương dã chiến nằm giữa rừng già. Trạm chỉ có vài chiếc cáng tre, ít bông băng và mấy chai thuốc đỏ. Những khi thương binh đưa về quá nhiều, mọi người phải tận dụng cả lá rừng để chữa trị. Một chiều mưa, đơn vị cáng đến một chiến sĩ trẻ bị thương nặng sau trận phục kích. Cậu sốt cao liên tục, mê man vì mất máu và kiệt sức. Thuốc hạ sốt đã dùng hết từ nhiều ngày trước. Trong lúc mọi người lo lắng, bà Sen nhớ đến bài thuốc lá của người dân địa phương từng chỉ. Bà cùng anh giao liên Lâm Quốc Việt đội mưa đi tìm lá thuốc trong rừng. Hai người lần mò gần cả giờ mới hái đủ nắm lá đem về nấu. Nước lá rừng đắng ngắt được đựng trong chiếc bát sành sứt miệng. Bà Sen phải đỡ từng ngụm cho người thương binh uống. Ngoài trời, tiếng trực thăng vẫn quần đảo phía xa. Trong căn hầm nhỏ, ai cũng im lặng chờ cơn sốt hạ xuống. Đến gần sáng, người thương binh cuối cùng cũng tỉnh lại. Cậu mở mắt nhìn mọi người rồi nói rất nhỏ:
— “Em còn sống hả chị?” Nghe câu ấy, bà Sen bật khóc vì nhẹ nhõm. Sau chiến tranh, chiếc bát sành dùng để sắc thuốc năm ấy vẫn được bà giữ trong căn nhà nhỏ ở quê. Với bà, đó là kỷ vật nhắc về những tháng ngày thiếu thốn giữa thời hoa lửa — nơi đôi khi một bát nước lá rừng và tình người có thể níu giữ một mạng sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bát Nước Lá Rừng | Câu chuyện thời hoa lửa