BÁT NƯỚC RỄ SÂM QUY MÔNG TRÊN CHỐT LỬA TRƯỜNG KHÁNH (1)
BÁT NƯỚC RỄ SÂM QUY MÔNG TRÊN CHỐT LỬA TRƯỜNG KHÁNH
Nhân chứng kể lại: Bác Lò Văn Pao (Cựu chiến binh Trung đoàn 148)
"Mùa đông năm 1979 tại mặt trận Cao Bằng, cái rét hầm hập cộng với sương muối đậm đặc làm cơ thể anh em chiến sĩ chốt giữ công sự bị tổn thương nghiêm trọng. Nhiều anh em lính trẻ từ miền trung du lên chưa quen thời tiết biên thùy, bàn chân nứt nẻ rỉ máu do ngâm bùn sụt lở dưới hào, đi lại đau đớn vô cùng.
Thương bộ đội Cụ Hồ, đồng bào các bản làng từ vùng Quy Mông (Yên Bái) đã gom góp, vượt đường xa dốc đứng gùi theo những rễ cây sâm đất và quy rừng già mọc sâu dưới tán cây cổ thụ đại ngàn. Các mế đem băm nhỏ, đun sùng sục trong những chiếc hũ sành dã chiến rồi gùi bộ băng qua những tọa độ bị pháo tầm xa của địch bắn phá điên cuồng để mang lên tận các trận địa chốt lửa Trường Khánh.
Từng bát nước rễ sâm thời hoa lửa màu vàng nhạt, bốc khói thơm nồng được chuyền tay nhau dưới chiến hào sạt lở. Vị nước ban đầu chát tê đầu lưỡi, nhưng nuốt xuống cổ họng lại ấm nồng, lan tỏa sinh lực, giúp xương khớp bớt nhức mỏi. Ngụm nước đượm tình nghĩa đồng bào nơi tuyến sau ấy chính là liều thuốc quý, tiếp thêm cái chí sắt đá để anh em chắc tay súng giữ vững biên cương."


