BẤT TỬ ĐÔI MƯƠI: BINH NHẤT CHIẾN SĨ NGUYỄN PHÚ HẠNH
BẤT TỬ ĐÔI MƯƠI: BINH NHẤT CHIẾN SĨ NGUYỄN PHÚ HẠNH
Mạch truyện đỏ của cuộc thi khép lại bằng một nốt lặng đầy đau đớn nhưng vô cùng lộng lẫy, câu chuyện về một người binh nhất đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình vào những ngày cuối cùng của năm 1972 lịch sử. Người anh hùng ấy là Binh nhất, Chiến sĩ Nguyễn Phú Hạnh, sinh năm 1952 tại mảnh đất Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Mang quân hàm binh nhất của đơn vị C3, D22, E222 thuộc Quân khu 4, anh Hạnh ra mặt trận với trái tim thuần khiết và nụ cười rạng rỡ của tuổi hai mươi. Ngày 28 tháng 12 năm 1972, chỉ một ngày trước khi người đồng hương Đậu Sông Danh hy sinh, đơn vị của anh Hạnh bị giặc vây hãm trong một trận chiến không cân sức tại vùng giáp ranh. Khi hầm chỉ huy bị trúng bom sập, che lấp lối ra của các đồng đội, anh Hạnh đã dùng đôi bàn tay trần bới cào đất đá giữa làn đạn xối xả. Một loạt đạn bắn tỉa của giặc găm thẳng vào lồng ngực anh, người chiến sĩ trẻ đổ gục xuống ngay cửa hầm khi người đồng đội cuối cùng vừa được cứu thoát. Chi tiết biểu tượng thiêng liêng tột cùng đọng lại trong mắt những người ở lại chính là chiếc gương soi nhỏ bằng nhựa bọc trong túi quần anh bị vỡ đôi, bên trong kẹp bức ảnh chụp chung với mẹ trước ngày ra trận, dẫu vết máu đã làm nhòe nét mực nhưng ánh mắt kiên cường của người trai xứ Nghệ vẫn ngời sáng. Anh Hạnh nằm lại chiến trường khi mùa xuân năm 1973 chuẩn bị gõ cửa, gửi lại tuổi hai mươi đẹp nhất vào lòng đất mẹ đại ngàn. Câu kết đắt giá cho cuộc đời ngắn ngủi nhưng bất tử của anh chính là dòng máu nóng đã hóa thân thành phù sa, nuôi dưỡng cho cây đời hòa bình nở hoa. Sự hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Phú Hạnh thắp lên một ngọn đuốc tinh thần vĩnh cửu, nhắc nhở thanh niên thế hệ hôm nay rằng: Đừng bao giờ sống hoài sống phí, bởi mỗi phút giây tự do ta đang thở đều được đổi bằng cả sinh mạng của những người anh hùng đã nằm lại tuổi đôi mươi.



