BẦU TRỜI ĐỎ RỰC
BẦU TRỜI ĐỎ RỰC
Khi được hỏi về những ký ức khó quên thời còn trẻ ở vùng biên Hòa Hội, bà Châu Thị Huông, sinh năm 1959, hiện vẫn nhớ rất rõ một đêm chạy giặc ở ấp Bố Lớn. Đó là câu chuyện bà thường kể lại cho con cháu nghe, như một phần ký ức không thể phai mờ của người dân từng sống sát biên giới Campuchia trong những năm tháng đầy bất ổn.
“Hồi đó tôi mới chừng mười sáu, mười bảy tuổi, sống cùng gia đình ở ấp Bố Lớn, xã Hòa Hội. Nhà ở gần biên giới Campuchia nên người dân trong vùng lúc nào cũng thấp thỏm, nhất là vào những năm tình hình biên giới Tây Nam bắt đầu căng thẳng.
Tôi còn nhớ có một đêm, tôi cùng đứa em trai đi coi văn nghệ về. Vừa về tới nhà, nhìn lên bầu trời, tôi thấy đỏ rực một vùng. Ánh sáng đó không giống ánh đèn bình thường. Nhìn ra xa, tôi thấy giống như có đạn đang bắn. Tôi hoảng quá mới kêu cha tôi và nói rằng hình như ngoài kia có đạn bắn.
Nghe vậy, cha tôi nhìn ra ngoài rồi hô lớn cho mấy anh em chúng tôi chạy đi lánh nạn. Mọi chuyện xảy ra rất nhanh. Cả nhà không ai kịp chuẩn bị gì, cũng không kịp lấy theo đồ đạc, quần áo hay tài sản trong nhà. Ai nấy chỉ biết chạy để tránh nguy hiểm trước mắt. Vì quá gấp gáp, mỗi người chạy mỗi hướng, miễn sao thoát khỏi vùng nguy hiểm.
Tôi nhớ hướng chúng tôi chạy là về phía Bến Sỏi, rồi vượt qua sông để đến khu vực Gò Mô lánh tạm. Lúc đó ai cũng sợ Pôn Pốt tràn qua biên giới. Trong đêm tối, vừa chạy vừa lo, tôi chỉ mong cha con, anh em trong nhà rồi sẽ gặp lại nhau, không ai bị lạc, không ai gặp chuyện chẳng lành.
Sau đó, cha con tôi mới lần lượt gặp lại nhau. Khi đã tạm yên, cả nhà vẫn chưa dám trở về ngay. Phải khoảng một tuần sau, gia đình mới dám lần mò về lại nhà để coi tình hình ra sao, nhà cửa còn không, đàn heo nuôi trong chuồng có còn không. Nghĩ lại, lúc chạy đi không mang theo được gì, trong lòng cũng xót xa lắm. Nhưng khi đó, giữ được mạng sống là điều quan trọng nhất.
Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn còn nhớ hình ảnh bầu trời đỏ rực trên vùng biên Bố Lớn đêm ấy. Đó là ký ức không dễ quên của một thời người dân vùng biên phải sống trong lo sợ vì chiến tranh, vì bom đạn, vì những bất ổn từ bên kia biên giới. Quê hương mình hôm nay được bình yên, con cháu được học hành, sinh sống yên ổn, nên càng phải biết quý trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh, chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.



