Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bầu trời xanh và người lính trẻ

Lê Văn Nam — “người lính của bầu trời xanh” — đã sống một cuộc đời giản dị mà cao đẹp. Dù không thể bay như ước mơ thuở nhỏ, anh đã góp phần giữ cho bầu trời Tổ quốc mãi xanh, mãi bình yên cho những thế hệ mai sau.

Hải Phòng28/03/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bầu trời xanh và người lính trẻ

Lê Văn Nam sinh năm 1951, lớn lên tại phường Đằng Hải, quận Hải An, Hải Phòng — vùng đất gần sân bay, nơi bầu trời lúc nào cũng rộng mở và tràn ngập ánh sáng. Tuổi thơ của Nam gắn liền với những buổi trưa nằm trên bãi cỏ, ngước nhìn từng chiếc máy bay bay ngang, để lại phía sau những vệt trắng dài giữa nền trời xanh thẳm.

Cậu bé năm nào thường nói với bạn bè:
“Sau này lớn lên, mình cũng muốn được bay cao như thế…”

Nam là người hiền lành, chăm chỉ và luôn tràn đầy ước mơ. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt, ước mơ bay giữa bầu trời xanh của cậu đã nhường chỗ cho một lý tưởng lớn hơn — bảo vệ Tổ quốc.

Năm vừa tròn 20 tuổi, Nam tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê, cậu đứng thật lâu, nhìn lên bầu trời quen thuộc, nơi từng nuôi dưỡng những ước mơ tuổi nhỏ. Ánh mắt ấy không còn là sự mơ mộng, mà là sự kiên định của một người lính trẻ.

Ở đơn vị, Nam được phân công làm nhiệm vụ quan sát, cảnh giới và hỗ trợ chiến đấu. Công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ, nhất là khi phải theo dõi bầu trời — nơi máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Mỗi lần còi báo động vang lên, Nam lại nhanh chóng vào vị trí. Đôi mắt dõi theo từng chuyển động nhỏ trên nền trời, đôi tay sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ. Dù nguy hiểm luôn cận kề, anh vẫn bình tĩnh và dũng cảm.

Có những buổi chiều hiếm hoi yên tĩnh, Nam lại ngước nhìn bầu trời xanh — nhưng giờ đây, đó không chỉ là bầu trời của ước mơ, mà còn là không gian của trách nhiệm, của sự canh giữ không ngừng nghỉ.

Anh từng viết trong cuốn sổ nhỏ:
“Bầu trời này đẹp lắm… mình phải giữ nó bình yên.”

Năm 1972, trong một trận chiến ác liệt, khi đang làm nhiệm vụ, Nam đã anh dũng hy sinh. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ chưa kịp thực hiện.

Nhưng bầu trời mà anh từng yêu, từng canh giữ, vẫn xanh như ngày nào.

Người dân quê anh vẫn kể lại rằng, mỗi khi nhìn lên bầu trời trong vắt, họ lại nhớ đến Nam — người lính trẻ đã dành trọn tuổi xuân để bảo vệ sự bình yên ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn